NGỌN ĐUỐC SỐNG GIỮA LÒNG ĐỊCH
Những năm đầu của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, vùng quê Thái Bình liên tục bị địch càn quét. Trong làng có một cô gái nhỏ nhắn nhưng gan dạ, tên là Nguyễn Thị Chiên.
Ban ngày, chị làm ruộng như bao người nông dân khác.
Đêm xuống, chị lại bí mật đưa cán bộ qua các đồn bốt, vận chuyển vũ khí và tổ chức nhân dân chống càn.
Có lần, địch bất ngờ bao vây cả làng.
Một cán bộ bị thương nặng, không thể di chuyển.
Nếu ở lại, cả hai sẽ bị bắt.
Không một chút do dự, Nguyễn Thị Chiên cõng đồng đội băng qua cánh đồng ngập nước trong đêm tối.
Bom sáng liên tục rọi xuống.
Tiếng chó sủa, tiếng lính hò hét vang lên khắp nơi.
Chị vừa cõng đồng đội, vừa lội từng bước giữa ruộng lầy.
Đến gần sáng, hai người mới thoát khỏi vòng vây.
Sau này, khi được hỏi điều gì khiến chị không biết sợ, Nguyễn Thị Chiên chỉ cười hiền:
— Nếu mình sợ thì ai bảo vệ được đồng đội và quê hương?



