Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGỌN ĐUỐC SỐNG GIỮA LÒNG SÀI GÒN

Đồng Nai01/06/2026Phạm Vân Anh (Trường Trung Học Phổ Thông Sông Ray)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những ngày tháng Ba rực rỡ, khi sắc xanh tình nguyện nhuộm thắm khắp các nẻo đường và tinh thần Đại hội Đoàn đang sục sôi trong từng nhịp đập, lòng mình – một đoàn viên lớp 12 – lại trào dâng những cảm xúc khó tả khi nghĩ về chủ đề “Ngọn đuốc sống giữa lòng Sài Gòn”. Với mình, hình ảnh ấy không chỉ là một cột mốc trong trang sử cũ, mà là biểu tượng rực rỡ nhất của một lý tưởng sống dám dâng hiến, dám lụi tàn để Tổ quốc được hồi sinh. Và mỗi khi nhắc về ngọn lửa kiêu hãnh ấy, trái tim mình luôn vang lên cái tên: Lê Văn Tám.

​Câu chuyện về anh Tám, mình không được nghe trực tiếp từ những cựu chiến binh năm xưa. Mình gặp anh qua những trang sách lịch sử, qua những thước phim tư liệu nhuộm màu thời gian nhưng vẫn vẹn nguyên sức lay động. Thế nhưng, khoảnh khắc thực sự khiến mình “chạm” vào linh hồn anh hùng ấy chính là lần đứng lặng yên trước bức tượng của anh tại công viên mang tên Lê Văn Tám. Một cậu bé nhỏ nhắn, đôi chân trần gân guốc nhưng tư thế lại quyết liệt lao về phía trước như muốn xé toạc màn đêm. Nhìn dáng hình ấy, mình chợt nhận ra: Anh cũng từng là một thiếu niên, cũng mang trong mình những ngây thơ của lứa tuổi, vậy mà trái tim nhỏ bé ấy lại chứa đựng một sức mạnh phi thường đến nhường nào.

​Mình cứ ám ảnh mãi về khoảnh khắc anh đối mặt với “tử huyệt” của quân thù tại kho xăng Thị Nghè. Một cậu bé bán lạc rang, đánh giày – thân phận nhỏ bé nhất nơi phố thị phồn hoa – lại có thể mưu trí lách qua tầng tầng lớp lớp lính gác dày đặc với súng dài, lưỡi lê sắc lạnh. Giữa lồng ngực gầy gò ấy là một quyết định chấn động lịch sử: Biến thân mình thành ngọn đuốc.

​Hình ảnh anh Tám tự tẩm xăng vào người, châm lửa rồi lao thẳng vào kho xăng địch là một thước phim bi tráng đến nghẹt thở. Tiếng nổ rung trời đêm Sài Gòn năm ấy không chỉ thiêu rụi hàng triệu lít xăng dầu của thực dân, mà còn thiêu rụi cả ý chí xâm lược của chúng. Giữa biển lửa cuồn cuộn, anh đã hóa thân thành một “Ngọn đuốc sống” rực sáng, dẫn đường cho ý chí kháng chiến của quân dân ta. Anh ngã xuống khi chưa kịp đi hết tuổi thiếu niên, chưa kịp có một ước mơ riêng cho bản thân, tất cả chỉ để đổi lấy hai chữ: Độc lập.

​Là một học sinh lớp 12 đang chuẩn bị bước vào kỳ thi quan trọng nhất của cuộc đời, đôi lúc mình cảm thấy mệt mỏi và áp lực trước những con số, những bài văn và cả những lo toan cho tương lai. Nhưng khi nghĩ về anh Tám, về sự hy sinh hóa thân vào lửa ở tuổi mười sáu, mình thấy những khó khăn của bản thân thật nhỏ bé. Anh đã hy sinh để mình có được một cuộc sống bình yên, được ngồi dưới mái trường khang trang và tự do theo đuổi hoài bão. Sự hy sinh ấy là một lời nhắc nhở đanh thép rằng: Hòa bình này được dệt bằng máu và lửa, nên thế hệ chúng mình không có quyền sống hời hững.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn