Ngọn đuốc sống thành đồ kho đạn (1)
Lê Văn Tám sinh ra trong một gia đình nghèo tại vùng Đa Kao (Sài Gòn). Hằng ngày, cậu bé Tám đi bán lạc rang, đánh giày ở các khu vực có lính Pháp đóng quân để kiếm sống và tranh thủ dò la tin tức cho cách mạng. Chứng kiến cảnh quân thù giày xéo quê hương, trong lòng cậu bé 13 tuổi đã nung nấu ý định phải làm một điều gì đó để trừng trị chúng.
Lê Văn Tám sinh ra trong một gia đình nghèo tại vùng Đa Kao (Sài Gòn). Hằng ngày, cậu bé Tám đi bán lạc rang, đánh giày ở các khu vực có lính Pháp đóng quân để kiếm sống và tranh thủ dò la tin tức cho cách mạng. Chứng kiến cảnh quân thù giày xéo quê hương, trong lòng cậu bé 13 tuổi đã nung nấu ý định phải làm một điều gì đó để trừng trị chúng.
Mục tiêu mà Lê Văn Tám nhắm tới chính là kho đạn Thị Nghè – nơi tập kết vũ khí, xăng dầu lớn nhất của quân Pháp tại Sài Gòn lúc bấy giờ. Sau nhiều lần quan sát quy luật canh gác, vào một đêm tháng 10 năm 1945, Lê Văn Tám đã bí mật lẻn vào kho đạn. Cậu tự đổ xăng lên người, châm lửa rồi như một mũi tên lửa lao thẳng vào các thùng xăng và đống đạn dược.
Một tiếng nổ rung chuyển đất trời Sài Gòn đã vang lên. Kho đạn bốc cháy ngùn ngụt suốt nhiều ngày đêm, gây thiệt hại nặng nề cho khí thế và vật chất của quân xâm lược. Lê Văn Tám đã anh dũng hy sinh trong ngọn lửa đỏ rực ấy, dùng chính thân xác mình để soi sáng con đường đấu tranh của nhân dân thành phố



