Ngọn đuốc sống thành Sài Gòn
Ý chí của người chiến sĩ cộng sản nhỏ tuổi
Ngọn đuốc sống thành Sài Gòn
Sài Gòn những năm 1945 rực lửa. Khắp các ngõ ngách, tinh thần kháng chiến sục sôi nhưng quân Pháp với vũ khí tối tân vẫn lăm le đàn áp. Tại vùng Đa Kao, có một cậu bé bán nhang dạo tên là Tám. Dáng người nhỏ thốn, gầy gò với đôi mắt sáng quắc, Tám thường lân la ở các kho hàng của địch để vừa bán hàng, vừa bí mật quan sát di biến động của chúng.
Mục tiêu lớn nhất trong mắt Tám chính là kho đạn Thị Nghè – nơi tập kết vũ khí, xăng dầu khổng lồ của giặc Pháp để tiếp tế cho các cuộc hành quân càn quét. Tám biết rằng, nếu phá hủy được kho này, sức mạnh của địch sẽ bị giáng một đòn chí mạng.
Đêm ngày 17 tháng 10 năm 1945, trời tối sầm sập. Tám lặng lẽ rời nơi ở, trên người quấn đầy những dải vải tẩm dầu và giấu trong mình một hộp quẹt. Cậu khéo léo luồn lách qua những hàng rào kẽm gai, lợi dụng bóng tối và sự lơ là của tên lính gác đang gật gù bên điếu thuốc.
Khi đã tiếp cận được khu vực chứa những thùng phuy xăng cao ngất, Tám dừng lại một giây. Cậu nhớ về những mái nhà bị đốt cháy, về những đồng chí đã ngã xuống. Không một chút do dự, Tám bật lửa. Ngọn lửa bùng lên trên người cậu, biến cậu thành một "ngọn đuốc sống".
Với tất cả sức bình sinh, Tám lao thẳng vào giữa những thùng xăng. Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, xé tan màn đêm Sài Gòn. Lửa cháy rực trời, kho đạn nổ tung liên hồi, thiêu rụi hàng ngàn tấn vũ khí và nhiên liệu của quân thù.
Trong biển lửa ấy, người chiến sĩ nhỏ tuổi đã hóa thân vào đất mẹ. Ngọn lửa từ thân thể em không chỉ thiêu cháy kho tàng của giặc, mà còn thắp sáng rực rỡ ý chí chiến đấu của nhân dân Nam Bộ.



