Bài viết

Ngọn Đuốc Thiêng Trước Họng Súng Quân Thù

TP. Hồ Chí Minh19/08/2026Xã Ba Dinh (Đoàn xã Ba Dinh)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa xuân năm 1952, thực dân Pháp quyết định lén lút đưa chị Võ Thị Sáu ra xử bắn tại Côn Đảo vì sợ các chiến sĩ cách mạng trong tù nổi dậy phản đối. Khi ấy, chị chưa đầy hai mươi tuổi, là nữ tù nhân nhỏ tuổi nhất tại hòn đảo ngục tù này.

Sáng sớm ngày 23/1/1952, khi sương mù còn dày đặc bủa vây pháp trường Hàng Dương, bóng dáng nhỏ nhắn của chị Sáu bước ra giữa vòng vây của lính lê dương và hiến binh Pháp. Trái ngược với sự căng thẳng, run rẩy của những tên đao phủ, người con gái Đất Đỏ lại bước đi vô cùng ung dung, bình thản. Chị khẽ cúi xuống, ngắt một đóa hoa dại còn đẫm sương đêm cài lên mái tóc, rồi cất cao tiếng hát bài "Tiến quân ca" giữa không gian lạnh lẽo.

Khi đến trước chiếc cọc tre, tên chánh án Pháp tiến lại gần, ra lệnh cho lính dùng băng đen để bịt mắt chị. Ngay lập tức, chị Sáu gạt phắt tay chúng ra và dõng dạc tuyên bố:
"Không cần bịt mắt tôi! Hãy để cho đôi mắt tôi được nhìn thẳng vào đất nước thân yêu đến phút cuối cùng, và tôi có đủ can đảm để nhìn thẳng vào họng súng của các người!"

Nói rồi, chị trừng trừng nhìn thẳng vào những nòng súng đen ngòm đang chĩa về phía mình. Ánh mắt trong trẻo, ngập tràn chính nghĩa và rực sáng như một ngọn đuốc của chị xoáy sâu vào tâm can toán lính, khiến đôi tay bám trên cò súng của bọn đao phủ bắt đầu run rẩy. Tên chánh án gầm lên ra lệnh nổ súng, nhưng loạt đạn đầu tiên vang lên chỉ có hai viên trúng đích nhờ sự hoảng loạn của kẻ thù.

Chị Sáu không ngã xuống ngay. Chị vẫn đứng hiên ngang, máu nhuộm đỏ áo, giọng hát lại vút lên: "Đoàn quân Việt Nam đi...". Tiếng hát của chị hòa cùng tiếng hô vang dội từ các phòng giam của hàng ngàn tù chính trị hướng về pháp trường: "Tinh thần Võ Thị Sáu bất diệt!".

Trước khi ngã xuống lòng đất mẹ, chị dồn hết sức lực còn lại hô vang:
"Đả đảo thực dân Pháp!"
"Việt Nam độc lập muôn năm!"
"Chủ tịch Hồ Chí Minh muôn năm!"

Sau buổi hành hình hôm đó, một người lính lê dương già trực tiếp nổ súng đã suy sụp hoàn toàn. Ông ta bỏ ăn suốt cả ngày, ngồi thất thần bên bờ biển và thốt lên trong sợ hãi xen lẫn kính trọng: "Đôi mắt cô gái ấy đã ám ảnh tôi, và có lẽ sẽ ám ảnh suốt đời tôi. Cô ấy tin vào chính nghĩa của dân tộc mình, còn chúng tôi chỉ biết bắn giết. Đó mới chính là một người anh hùng thực sự!".

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn