Ngọn đuốc thiêng truyền lại cho thế hệ sau
Di sản vĩ đại nhất mà cụ Nguyễn An Khương để lại cho lịch sử không chỉ là tờ báo, hiệu buôn, mà chính là người con trai duy nhất của cụ: Nguyễn An Ninh. Ngay từ khi con còn nhỏ, cụ Khương đã không ép con học kinh thư để cầu danh lợi, mà hướng con đến tinh thần tự do và lòng bác ái.
Khi Nguyễn An Ninh chuẩn bị sang Pháp du học ngành Luật, cụ Khương đã dẫn con ra bờ sông Sài Gòn, nhìn những chiếc tàu viễn dương của thực dân Pháp đang neo đậu.
Cụ đặt tay lên vai con, trầm giọng dặn dò:
— Ninh à, cha cho con sang Paris, kinh đô của ánh sáng và tự do, không phải để con mang về một tấm bằng luật sư để đi làm giàu hay làm quan cho Tây. Con hãy học lấy cái tư tưởng tiến bộ của họ, học cách họ làm luật, làm báo. Đất nước mình đang chịu cảnh nô lệ vì thiếu tri thức và luật pháp. Con phải mang cái ánh sáng ấy về đây để thắp lên cho đồng bào mình.
Nguyễn An Ninh đã khắc ghi lời dạy ấy vào xương tủy. Sau này, khi Nguyễn An Ninh trở về và lập ra tờ báo Tiếng chuông rè, chính cụ Nguyễn An Khương là người đứng sau cố vấn, hỗ trợ tài chính và tự tay hiệu đính từng bài viết cho con.
Khi cụ Khương nhắm mắt xuôi tay, cụ ra đi thanh thản vì biết rằng, ngọn đuốc yêu nước và tư tưởng tiến bộ của mình đã được trao lại cho một bàn tay xứng đáng, tiếp tục làm bùng cháy ngọn lửa cách mạng ở phương Nam.



