Anh hùng Lực lượng vũ trang

Ngọn Đuốc Trên Đường Đêm

Câu chuyện kể về một người dân làng đã âm thầm dẫn đường cho bộ đội qua những con đường núi trong đêm tối. Qua ký ức của Võ Văn Lợi, hình ảnh người dân bình dị nhưng gan dạ hiện lên rõ nét trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt. Câu chuyện Võ Văn Lợi là một người nông dân sống ở một ngôi làng nhỏ nằm gần khu rừng lớn. Khi chiến tranh lan đến vùng này, nhiều con đường quen thuộc trở nên nguy hiểm, nhưng cũng chính những con đường ấy lại là lối đi quan trọng cho bộ đội. Vì thông thuộc địa

10/03/2026Giàng Thị Sú (Trường MN Trung Đồng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

õ Văn Lợi là một người nông dân sống ở một ngôi làng nhỏ nằm gần khu rừng lớn. Khi chiến tranh lan đến vùng này, nhiều con đường quen thuộc trở nên nguy hiểm, nhưng cũng chính những con đường ấy lại là lối đi quan trọng cho bộ đội.

Vì thông thuộc địa hình, ông Lợi được nhờ dẫn đường cho các đơn vị hành quân qua rừng vào ban đêm.

Những chuyến đi thường bắt đầu khi trời đã tối hẳn. Trong tay ông chỉ có một cây đuốc nhỏ làm từ nhựa cây rừng.

Ánh lửa vàng lay động theo từng bước chân. Con đường mòn uốn lượn qua những sườn đồi và khe suối tối om.

Có những đoạn đường phải đi rất chậm vì đá trơn hoặc dốc cao. Mỗi khi gặp chỗ nguy hiểm, ông Lợi lại quay lại nhắc khẽ:

“Cẩn thận, đi sát theo tôi.”

Những người lính lặng lẽ bước theo ánh đuốc ấy.

Có lần cả đoàn phải đi suốt đêm để kịp đến vị trí mới trước khi trời sáng. Khi đến nơi, trời vừa hửng sáng phía chân trời.

Người chỉ huy bắt tay ông Lợi và nói:
“Nhờ bác mà chúng tôi đến kịp.”

Ông chỉ cười hiền rồi quay về làng như bao ngày khác.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, Võ Văn Lợi nói rằng cây đuốc nhỏ năm ấy không chỉ soi đường trong rừng. Nó còn là ánh sáng của lòng dũng cảm và tình nghĩa giữa người dân với những người lính trong một thời hoa lửa. 🔥

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn