Ngọn đuốc trên thành Tống Bình
Đêm xuống ở một ngôi làng nhỏ ven sông.
Cậu bé Nam đang cùng cha sửa lại mái nhà thì nghe tiếng vó ngựa chạy qua. Cha cậu vội kéo con vào trong và khép cửa.
— Ngoài kia có chuyện gì vậy cha?
Người cha nhìn ra đường rồi nói nhỏ:
— Quân đô hộ lại đi thu thuế.
Nam nhìn những bao thóc ít ỏi trong nhà, lo lắng:
— Nhà mình chẳng còn bao nhiêu gạo. Nếu họ lấy hết thì chúng ta ăn gì?
Người cha thở dài:
— Chúng ta chỉ mong một ngày quê hương được tự mình quyết định cuộc sống.
Ở vùng đất ấy có một người hào trưởng tên Phùng Hưng. Ông nổi tiếng khỏe mạnh, có lòng thương dân và không cam chịu cảnh quê hương bị áp bức.
Một ngày nọ, Phùng Hưng tập hợp những người cùng chí hướng.
Ông nói:
— Chúng ta không thể để người dân mãi sống trong sợ hãi. Nếu mỗi người góp một chút sức, chúng ta sẽ tạo thành một sức mạnh lớn.
Tin về cuộc khởi nghĩa nhanh chóng lan ra.
Người dân mang lương thực đến. Người trai tráng gia nhập nghĩa quân. Có người chỉ có một thanh tre, một con dao nhưng vẫn muốn góp sức.
Nam cũng muốn tham gia, nhưng cha cậu giữ lại:
— Con còn nhỏ. Hãy ở nhà chăm sóc mẹ.
Nam buồn bã:
— Con muốn làm điều gì đó cho quê hương.
Phùng Hưng nghe được câu chuyện, đặt tay lên vai cậu bé:
— Chăm sóc gia đình cũng là góp sức cho quê hương. Khi đất nước cần, mỗi người đều có một việc để làm.
Nghĩa quân ngày càng lớn mạnh.
Cuối cùng, Phùng Hưng dẫn quân tiến về Tống Bình, trung tâm cai trị của chính quyền nhà Đường ở vùng đất nước ta lúc bấy giờ.
Trận chiến diễn ra quyết liệt. Sau nhiều ngày chiến đấu, nghĩa quân giành quyền kiểm soát thành.
Đêm ấy, một ngọn đuốc được thắp sáng trên thành.
Người dân đứng từ xa nhìn ánh lửa, trong lòng tràn đầy hy vọng.
Nam hỏi cha:
— Cha ơi, có phải từ hôm nay chúng ta được tự do rồi không?
Người cha nhìn ánh đuốc:
— Hôm nay chúng ta có thêm một niềm tin. Còn để giữ được quê hương, mọi người phải tiếp tục đoàn kết.
Phùng Hưng được nhân dân tôn kính và gọi là Bố Cái Đại Vương.
Dù cuộc khởi nghĩa sau đó không duy trì được nền tự chủ lâu dài, hình ảnh Phùng Hưng vẫn được lưu lại như một biểu tượng của tinh thần chống áp bức.
Nhiều năm sau, Nam đã trở thành một ông lão. Mỗi khi kể chuyện cho con cháu, ông vẫn nhớ đến ngọn đuốc trên thành năm ấy.
Ông nói:
— Có những ngọn đuốc chỉ cháy trong một đêm, nhưng ánh sáng của nó có thể được nhớ suốt nhiều thế hệ.
Bài học: Câu chuyện nhắc chúng ta về lòng yêu nước, tinh thần đoàn kết và ý chí không khuất phục trước áp bức. Mỗi người, dù nhỏ bé, đều có thể góp phần làm cho quê hương tốt đẹp hơn.



