NGỌN ĐUỐC TRONG ĐÊM
Đêm Trường Sơn dày đặc sương. Những tán cây rừng già im lặng như đang nín thở trước từng nhịp bước vội vã của đoàn quân hành quân trong bóng tối. Giữa hàng người ấy, có một cô gái nhỏ bé, vai đeo ba lô nặng trĩu, đôi mắt sáng lên như một ngọn lửa không bao giờ tắt. Tên cô là Võ Thị Sáu. Không ai nghĩ một cô gái trẻ như Sáu lại mang trong mình ý chí sắt đá đến vậy. Ngày còn ở quê nhà, Sáu chỉ là một cô bé hồn nhiên, thích chạy chân trần trên bãi cát, nghe sóng biển vỗ rì rào. Nhưng chiến tranh đã đến, cuốn đi tuổi thơ của biết bao người, và Sáu cũng không ngoại lệ.Ngọn lửa trong lòng cô bùng lên từ những lần chứng kiến cảnh dân làng bị đàn áp. Sáu không thể đứng nhìn. Cô tham gia kháng chiến khi tuổi đời còn rất trẻ, làm liên lạc, chuyển thư, rồi dần dần tham gia vào những nhiệm vụ nguy hiểm hơn. Có lần, giữa chợ đông người, Sáu bình tĩnh ném lựu đạn vào toán lính địch. Tiếng nổ vang lên, xé toạc bầu không khí yên ả giả tạo. Nhưng sau đó, cô bị bắt. Trong nhà giam, Sáu vẫn giữ ánh mắt kiên cường. Những trận đòn tra tấn không làm cô khuất phục. Người ta kể rằng, mỗi lần bị hỏi cung, cô chỉ im lặng hoặc mỉm cười — một nụ cười khiến kẻ thù phải bối rối. Ngày ra pháp trường, trời trong xanh đến lạ. Sáu từ chối bị bịt mắt. Cô muốn nhìn rõ bầu trời quê hương lần cuối. Trên môi cô vẫn là nụ cười ấy. “Cứ bắn đi.” Tiếng súng vang lên. Nhưng điều kỳ lạ là, trong lòng những người chứng kiến hôm đó, không ai cảm thấy một cái chết. Họ chỉ thấy một ngọn lửa vừa được truyền đi. Nhiều năm sau, trên mảnh đất Côn Đảo, người ta vẫn kể về cô gái ấy. Không phải như một huyền thoại xa vời, mà như một ngọn đuốc sống, soi sáng những năm tháng đen tối nhất của dân tộc. Bởi vì có những con người, dù thân xác họ ngã xuống, nhưng tinh thần của họ thì không bao giờ tắt. Và Võ Thị Sáu — chính là một ngọn lửa như thế.


