Bài viết

Ngọn đuốc trong đêm Trường Sơn

Những năm tháng kháng chiến chống Mỹ, tuyến đường Trường Sơn luôn chìm trong khói lửa. Cô giao liên nhỏ tên Hạnh, mới 16 tuổi, ngày ngày băng rừng, vượt suối để chuyển tin cho bộ đội. Một đêm nọ, mưa rừng trút xuống xối xả, đường trơn trượt, bom đạn lại nổ dồn dập phía xa. Hạnh nhận nhiệm vụ khẩn cấp: mang tài liệu quan trọng đến đơn vị phía trước trước bình minh.

Thái Nguyên21/04/2026Vũ Anh Thư- 5B (Trường Tiểu học Nam Tiến 1)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng kháng chiến chống Mỹ, tuyến đường Trường Sơn luôn chìm trong khói lửa. Cô giao liên nhỏ tên Hạnh, mới 16 tuổi, ngày ngày băng rừng, vượt suối để chuyển tin cho bộ đội. Một đêm nọ, mưa rừng trút xuống xối xả, đường trơn trượt, bom đạn lại nổ dồn dập phía xa. Hạnh nhận nhiệm vụ khẩn cấp: mang tài liệu quan trọng đến đơn vị phía trước trước bình minh.
Giữa đường, chiếc đèn pin duy nhất của cô bất ngờ tắt phụt. Trước mắt là màn đêm đặc quánh, phía sau là nguy cơ lỡ thời cơ chiến đấu. Không chút do dự, Hạnh xé một mảnh áo, tẩm dầu rồi châm lửa. Ngọn lửa nhỏ bập bùng trong mưa, soi rõ khuôn mặt kiên nghị của cô bé. Tay bỏng rát, nước mưa hòa với mồ hôi, nhưng bước chân Hạnh vẫn không dừng lại.
Khi đến nơi, tài liệu được trao kịp thời, giúp đơn vị giành thắng lợi. Nhìn đôi bàn tay phồng rộp của Hạnh, người chỉ huy nghẹn ngào: “Em chính là ngọn đuốc sống của Trường Sơn.” Câu chuyện ấy nhắc nhở thế hệ hôm nay: trong bất cứ hoàn cảnh nào, lòng dũng cảm và tinh thần trách nhiệm sẽ soi sáng con đường phía trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn