Người có công giúp đỡ cách mạng

NGỌN ĐUỐC TUỔI MƯỜI TÁM VÀ LỜI THỀ MÃI MÃI CỦA THẾ HỆ BÚT NGHIÊN

Có những người ngã xuống khi cuốn giáo trình học trò còn chưa kịp khép lại, khi những hoài hoài và mộng mơ con trẻ vẫn còn đong đầy trên đôi mắt. Nhưng chính sự hy sinh anh dũng ấy lại trở thành ngọn đuốc xé tan đêm đen, châm ngòi cho ngọn lửa yêu nước rực cháy trong lòng hàng triệu học sinh, sinh viên Việt Nam. Người thanh niên anh hùng đã làm nên cột mốc lịch sử ấy không ai khác chính là Trần Văn Ơn — người con kiên trung của dải đất Bến Tre, người học trò kiên cường của ngôi trường Pétrus Ký Sài Gòn.

Vĩnh Long30/08/2026Chi Đoàn THCS Kinh Cùng (Đoàn xã Hòa An)7 lượt xem0 lượt chia sẻ
NGỌN ĐUỐC TUỔI MƯỜI TÁM VÀ LỜI THỀ MÃI MÃI CỦA THẾ HỆ BÚT NGHIÊN

NGỌN ĐUỐC TUỔI MƯỜI TÁM VÀ LỜI THỀ MÃI MÃI CỦA THẾ HỆ BÚT NGHIÊN

Có những người ngã xuống khi cuốn giáo trình học trò còn chưa kịp khép lại, khi những hoài hoài và mộng mơ con trẻ vẫn còn đong đầy trên đôi mắt. Nhưng chính sự hy sinh anh dũng ấy lại trở thành ngọn đuốc xé tan đêm đen, châm ngòi cho ngọn lửa yêu nước rực cháy trong lòng hàng triệu học sinh, sinh viên Việt Nam. Người thanh niên anh hùng đã làm nên cột mốc lịch sử ấy không ai khác chính là Trần Văn Ơn — người con kiên trung của dải đất Bến Tre, người học trò kiên cường của ngôi trường Pétrus Ký Sài Gòn.

Sáng ngày 9/1/1950, bầu trời Sài Gòn sục sôi bởi bước chân của hơn 6.000 học sinh, sinh viên và thầy cô giáo. Họ rầm rộ tiến về Dinh Đô chánh để cất cao tiếng nói đòi hòa bình, đòi trả tự do cho những bạn bè đang bị giam cầm bất công. Giữa biển người cuồn cuộn ấy, chàng học sinh lớp Đệ Nhị Trần Văn Ơn đứng ở hàng đầu, hừng hực nhiệt huyết tuổi trẻ.

Khi chính quyền thực dân nổ súng tàn bạo để đàn áp đoàn biểu tình khôn xiết, đạn giặc nổ chát chúa giữa đường phố Sài Gòn. Trong ranh giới sinh tử, người học trò 19 tuổi ấy không hề tìm chỗ ẩn nấp cho riêng mình. Nhìn thấy các nữ sinh hoảng loạn giữa đòn thù, Trần Văn Ơn đã dũng cảm che chắn, lấy thân mình làm lá chắn sống ôm trọn các bạn vào lòng.

Viên đạn tàn ác của kẻ thù đã xé tan lồng ngực người thiếu niên. 15h30 chiều hôm ấy, Trần Văn Ơn trút hơi thở cuối cùng tại Bệnh viện Chợ Rẫy. Anh ra đi khi tuổi đời chưa tròn mười chín, khi bao ước mơ học tập còn dang dở.

Thế nhưng, kẻ thù đã nhầm khi nghĩ rằng nòng súng có thể dập tắt được lòng yêu nước. Ngã xuống giữa lòng đô thị, máu của Trần Văn Ơn đã hòa vào lòng đất mẹ, thức tỉnh hàng triệu trái tim. Đám tang của anh vài ngày sau đó đã trở thành một cuộc biểu dương lực lượng lớn chưa từng có trong lịch sử Sài Gòn: Hơn 500.000 người thuộc mọi tầng lớp nhân dân đã lặng lẽ xuống đường đưa tiễn người anh hùng trẻ tuổi.

Chính từ ngọn lửa bùng cháy ngày 9/1 năm ấy, Đại hội Liên đoàn Thanh niên Việt Nam đã quyết định chọn ngày 9/1 hàng năm trở thành Ngày truyền thống Học sinh - Sinh viên Việt Nam.

Hôm nay, đi dưới mái trường mang tên Trần Văn Ơn hay sống giữa những ngày hội thanh niên rực rỡ sắc màu, thế hệ trẻ chúng ta không khỏi bồi hồi tri ân. Tấm lưng tuổi 18 của anh năm xưa đã nâng đỡ cho hòa bình hôm nay. Tên tuổi của Anh hùng LLVTND Trần Văn Ơn sẽ mãi mãi là tấm gương ngời sáng, nhắc nhở thế hệ bút nghiên hôm nay phải biết sống, học tập và cống hiến sao cho xứng đáng với thanh xuân mà các thế hệ đi trước đã dâng trọn cho Tổ quốc!

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGỌN ĐUỐC TUỔI MƯỜI TÁM VÀ LỜI THỀ MÃI MÃI CỦA THẾ HỆ BÚT NGHIÊN | Câu chuyện thời hoa lửa