Ngọn đường trên đường Trường Sơn
Lan xung phong vào lực lượng thanh niên xung phong khi vừa tròn 18 tuổi. Nhiệm vụ của cô là dẫn đường cho đoàn xe qua Trường Sơn trong đêm tối. Dưới mưa bom, cô vẫn kiên trì thắp đèn tín hiệu. Một lần, bom nổ gần vị trí, Lan bị thương nhưng vẫn không rời nhiệm vụ. Cô lấy khăn băng vết thương, tiếp tục đứng gác. Nhờ ánh đèn của Lan, đoàn xe an toàn vượt qua trọng điểm. Sau trận đó, Lan được đồng đội gọi là “ngọn đèn sống”. Hòa bình lập lại, cô trở về quê nhưng vẫn giữ chiếc đèn cũ. Mỗi lần kể chu
Lan xung phong vào lực lượng thanh niên xung phong khi vừa tròn 18 tuổi. Nhiệm vụ của cô là dẫn đường cho đoàn xe qua Trường Sơn trong đêm tối. Dưới mưa bom, cô vẫn kiên trì thắp đèn tín hiệu. Một lần, bom nổ gần vị trí, Lan bị thương nhưng vẫn không rời nhiệm vụ. Cô lấy khăn băng vết thương, tiếp tục đứng gác. Nhờ ánh đèn của Lan, đoàn xe an toàn vượt qua trọng điểm. Sau trận đó, Lan được đồng đội gọi là “ngọn đèn sống”. Hòa bình lập lại, cô trở về quê nhưng vẫn giữ chiếc đèn cũ. Mỗi lần kể chuyện, ánh mắt cô vẫn sáng như ngày xưa. Câu chuyện của Lan trở thành biểu tượng của lòng dũng cảm.



