NGỌN GIÓ BÊN TRIỀN ĐỒI
NGỌN GIÓ BÊN TRIỀN ĐỒI
Triền đồi nơi đơn vị anh Lâm đóng quân quanh năm lộng gió.
Ban ngày nắng cháy da, ban đêm lạnh buốt.
Những người lính dựng lán dưới những tán cây thấp để tránh máy bay phát hiện.
Anh Lâm là người trẻ nhất đơn vị.
Anh thích đứng trên triền đồi nhìn về phía xa mỗi chiều.
“Không biết quê giờ đang mùa gì,” anh hay nói vậy.
Có hôm gió lớn thổi tung cả mái lán, anh lại cười chạy đi giữ từng góc tăng cho đồng đội.
Giữa chiến tranh khắc nghiệt, nụ cười của anh khiến ai cũng thấy nhẹ lòng hơn.
Một đêm, địch bất ngờ pháo kích vào khu vực đóng quân.
Đất đá đổ xuống từ sườn đồi.
Một chiến sĩ bị mắc kẹt dưới hầm đất sập.
Anh Lâm lao tới đào bới bằng tay không giữa tiếng bom nổ liên hồi.
Người lính ấy được kéo ra an toàn.
Còn anh Lâm nằm lại giữa triền đồi đầy gió năm ấy.
Nhiều năm sau hòa bình, cỏ xanh đã phủ kín sườn đồi cũ.
Nhưng những người lính từng chiến đấu ở đó vẫn nhớ mãi chàng trai trẻ hay đứng nhìn gió thổi về phía quê nhà.


