Ngọn gió phía trước
Trong một đơn vị tham gia chiến dịch gắn với Chiến dịch Hồ Chí Minh, có anh Long – một người lính quê Tiên Sơn.
Anh thường được giao đi ở vị trí dẫn đầu trong những chặng hành quân. Không phải vì anh giỏi nhất, mà vì anh có một tinh thần rất vững vàng. Dù đường khó hay dễ, bước chân của anh luôn đều đặn, không chùn lại.
Một lần, đơn vị phải đi qua một khu vực nhiều ngã rẽ. Nếu chọn sai hướng, cả đội sẽ mất rất nhiều thời gian. Anh Long dừng lại, quan sát thật kỹ, rồi chọn một hướng đi.
Một người phía sau hỏi nhỏ:
“Nếu sai thì sao?”
Anh Long không quay lại, chỉ nói:
“Vậy thì mình sẽ tìm lại… nhưng không được dừng.”
Câu trả lời ấy khiến mọi người yên tâm. Họ tiếp tục bước theo anh, không do dự.
Khi ra khỏi khu vực ấy, con đường phía trước trở nên rõ ràng hơn. Một người trong đội cười nói:
“May mà có cậu dẫn đường.”
Anh Long chỉ nhẹ nhàng đáp:
“Không phải mình… mà là niềm tin của mọi người.”
Nhiều năm sau, khi nhớ lại, những người lính ấy vẫn nhắc đến “ngọn gió phía trước” – cách họ gọi anh Long. Bởi với họ, anh không chỉ là người dẫn đường, mà còn là người giữ cho tinh thần cả đội luôn hướng về phía trước.



