Ngọn Gió Tháng Năm
Ngọn Gió Tháng Năm
Ông Thành bảo rằng điều ông nhớ nhất ngày đất nước thống nhất không phải tiếng reo hò.
Mà là một cơn gió.
Chiều hôm ấy, ông đứng trên một quả đồi.
Gió tháng Năm thổi qua những hàng cây.
Mang theo mùi đất, mùi cỏ và hương của mùa hè.
Ông nhắm mắt lại.
Lần đầu tiên sau nhiều năm, ông cảm thấy tương lai đang ở rất gần.
Một tương lai không còn tiếng súng.
Không còn chia cắt.
Không còn những cuộc chia ly kéo dài.
Nửa thế kỷ đã trôi qua.
Nhưng mỗi khi gió tháng Năm thổi về, ông vẫn nhớ cảm giác ấy.
Cảm giác của một con người vừa đi qua chiến tranh và nhìn thấy hòa bình đang mở ra trước mắt.



