Bài viết

Ngọn Gió Trên Cánh Đồng Lúa Chín

Ninh Bình28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tựa đề: Ngọn Gió Trên Cánh Đồng Lúa Chín

Năm 1973, cánh đồng lúa ven làng rộng mênh mông, mỗi mùa gió về lại uốn cong thành từng đợt sóng vàng. Ban ngày nắng đổ xuống rực rỡ, ban đêm thì chỉ còn tiếng côn trùng và mùi lúa chín thoảng trong không khí.

Thảo thường ra đồng vào cuối chiều.

Cô không phải để làm việc, mà để ngồi trên bờ ruộng, nhìn lúa đung đưa theo gió. Với Thảo, đó là khoảng thời gian hiếm hoi trong ngày không bị ai gọi tên, không bị thúc giục điều gì.

“Ra đó hoài làm gì?” mẹ cô hỏi.

Thảo chỉ cười:
“Nghe gió.”

Không ai hiểu rõ cô nghe gì trong gió.

Năm 1974, mùa lúa chín đến sớm hơn mọi năm. Người trong làng bận rộn hơn, tiếng gặt lúa, tiếng gọi nhau, tiếng xe bò nối dài khắp cánh đồng.

Thảo vẫn ra bờ ruộng.

Một buổi chiều, cô gặp một người con trai đang ngồi ở bờ bên kia.

Anh không mặc áo nông dân, cũng không phải người trong làng.

“Anh từ đâu đến?” Thảo hỏi.

Anh nhìn cánh đồng:
“Tôi đi ngang qua.”

Cô gật đầu.

Hai người ngồi cách nhau một đoạn ruộng, không gần, không xa.

Gió thổi qua.

Lúa nghiêng thành từng đợt.

“Ở đây lúc nào cũng có gió vậy sao?” anh hỏi.

Thảo đáp:
“Ừ. Nhưng mỗi ngày khác nhau.”

Anh im lặng một lúc rồi nói:
“Gió giống như có gì đó muốn nói.”

Thảo nhìn anh:
“Anh nghe được không?”

Anh lắc đầu:
“Không rõ.”

Cô mỉm cười:
“Tôi cũng vậy.”

Họ không hỏi thêm tên nhau.

Chỉ ngồi nghe gió.

Năm 1975, chiến tranh kết thúc.

Cánh đồng lúa năm đó được mùa. Người ta gặt trong tiếng nói cười, không còn vội vã như trước.

Thảo vẫn ra bờ ruộng.

Nhưng người ngồi bên kia không còn nữa.

Một buổi chiều, cô thấy trên bờ ruộng có một tờ giấy nhỏ bị gió thổi kẹt vào bụi cỏ.

Cô nhặt lên.

Chỉ có một dòng chữ:

“Nếu còn gió, tôi sẽ quay lại.”

Thảo đứng rất lâu.

Gió vẫn thổi qua cánh đồng.

Không mạnh, không yếu.

Chỉ đều đặn như mọi ngày.

Một năm sau, cũng vào mùa lúa chín, Thảo lại ra bờ ruộng.

Vẫn gió đó.

Vẫn cánh đồng đó.

Nhưng lần này, có người ngồi ở bên kia.

Không vội vã, không gọi tên.

Chỉ ngồi nhìn lúa lay động.

Thảo không chạy qua ngay.

Cô chỉ đứng yên một lúc.

Rồi mới bước chậm lại.

Người kia quay đầu.

Không nói gì.

Chỉ gật đầu.

Gió thổi qua giữa hai người.

Lúa cúi xuống như một lời chào cũ.

Và Thảo hiểu rằng:

Có những cuộc gặp không mất đi.

Chúng chỉ đi vòng qua một mùa gió… rồi quay lại đúng chỗ đã từng bắt đầu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn