NGỌN GIÓ TRÊN ĐỈNH ĐÈO
NGỌN GIÓ TRÊN ĐỈNH ĐÈO
Đỉnh đèo nơi đơn vị anh Vinh đóng quân quanh năm lộng gió. Ban ngày nắng cháy bỏng da, ban đêm lạnh buốt đến tê người. Những người lính phải đào hầm ngay dưới sườn núi đá để tránh bom.
Anh Vinh làm nhiệm vụ tải đạn lên chốt cao nhất của đơn vị.
Con đường lên đỉnh đèo chỉ rộng vừa một người đi, một bên là vách đá dựng đứng, một bên là vực sâu hun hút. Mỗi lần hành quân, ai cũng bước rất chậm vì chỉ cần sơ sẩy là có thể mất mạng.
Nhưng anh Vinh lúc nào cũng đi nhanh nhất.
Đồng đội thường bảo:
“Ông không biết sợ à?”
Anh chỉ cười:
“Sợ chứ, nhưng còn người chờ đạn ở trên kia.”
Có những đêm gió mạnh đến mức người đi không đứng vững. Anh phải bò sát đất để giữ những thùng đạn khỏi lăn xuống vực.
Một lần, trong lúc đang vận chuyển hàng, pháo địch bất ngờ dội xuống sườn đèo.
Đất đá đổ ầm ầm.
Một chiến sĩ trẻ bị kẹt ngay mép vực.
Không kịp nghĩ nhiều, anh Vinh lao tới kéo đồng đội lên.
Người lính trẻ thoát chết trong gang tấc.
Nhưng chính anh lại bị mảnh pháo găm vào ngực.
Trước khi nhắm mắt, anh vẫn cố nhìn lên phía chốt cao nơi đồng đội đang chiến đấu.
Sau chiến tranh, con đèo ấy được mở rộng thành đường lớn. Xe tải nối đuôi nhau qua lại mỗi ngày.
Không ai biết rằng giữa ngọn gió hun hút năm xưa đã từng có một người lính trẻ mang đạn vượt đèo bằng cả sự sống của mình.


