Ngọn Gió Trong Cánh Cửa Gỗ
Tựa đề: Ngọn Gió Trong Cánh Cửa Gỗ
Năm 1972, ở cuối làng có một ngôi nhà nhỏ với cánh cửa gỗ cũ. Cửa không khóa chặt, chỉ khép hờ, nên mỗi khi gió thổi qua là lại kẽo kẹt rung lên như có người chạm vào.
Người ta quen gọi đó là “nhà cửa gió”.
Không ai biết từ bao giờ cánh cửa không còn được đóng kín.
Nhưng nó vẫn ở đó, mỗi ngày.
Linh là người hay đứng nhìn cánh cửa ấy nhất.
Không bước vào, chỉ đứng từ xa nhìn nó lay nhẹ trong gió.
“Mở vậy không sợ sao?” hàng xóm hỏi.
Linh lắc đầu:
“Cửa mà còn biết kêu thì không cô đơn.”
Năm 1973, có những ngày gió mạnh, cánh cửa đập vào khung gỗ nghe rõ từng tiếng “cạch… cạch…” trong cả xóm nhỏ.
Người ta nói nên sửa lại.
Nhưng rồi không ai làm.
Một buổi chiều, có người lạ ghé qua làng.
Anh đứng trước ngôi nhà, nhìn cánh cửa rất lâu.
“Cửa này không đóng à?” anh hỏi.
Linh đáp:
“Có đóng, nhưng không kín.”
Anh bước lại gần.
Gió thổi qua, cửa rung lên.
“Nghe như đang gọi ai đó,” anh nói.
Linh im lặng.
Rồi đáp:
“Có thể.”
Năm 1974, cánh cửa bị bong một bản lề sau một cơn gió lớn. Người ta muốn thay.
Nhưng bà trong nhà lắc đầu:
“Để vậy.”
Cửa vẫn được treo lại.
Vẫn kêu.
Vẫn rung.
Một buổi tối, Linh ngồi trước hiên, nhìn cánh cửa trong bóng tối.
Cô nghe rất rõ tiếng gió đi qua.
Như có ai đó vừa mở cửa, rồi lại thôi.
Năm 1975, chiến tranh kết thúc.
Làng yên hơn, nhà cửa sửa sang lại nhiều, nhiều nơi thay cửa mới, chắc chắn hơn.
Nhưng ngôi nhà cuối làng vẫn giữ cánh cửa gỗ cũ.
Một ngày, người lạ năm xưa quay lại.
Anh đứng trước cửa, không bước vào.
“Cửa này vẫn chưa sửa à?” anh hỏi.
Linh gật đầu.
Anh cười nhẹ:
“Giờ không còn gì để sợ nữa rồi.”
Linh nói:
“Cửa không phải để chống lại điều gì.”
Anh hỏi:
“Vậy để làm gì?”
Linh nhìn cánh cửa rung nhẹ trong gió:
“Để biết là vẫn có người mở nó ra mỗi ngày.”
Gió thổi qua.
Cánh cửa kẽo kẹt, nhưng không đổ.
Không khóa.
Không đóng chặt.
Vì có những cánh cửa không tồn tại để ngăn cách,
mà để giữ lại một điều rất nhỏ: cảm giác rằng vẫn luôn có lối để quay về.



