Cựu chiến binh

Ngọn Gió Trường Sơn

“Ngọn Gió Trường Sơn” kể về người lính Mạc Văn Lăng (sinh năm 1952, quê Hà Bắc, Hải Phòng) nhập ngũ năm 1971. Anh tham gia bảo đảm tuyến đường Trường Sơn trong bom đạn ác liệt, lặng lẽ góp sức giữ mạch vận tải thông suốt, thể hiện tinh thần kiên cường và tình yêu quê hương trong thời hoa lửa.

Hải Phòng01/04/2026Đặng Công Hinh (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Hà Bắc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1971, khi cuộc kháng chiến bước vào giai đoạn ác liệt, Mạc Văn Lăng—chàng trai mười chín tuổi quê xã Hà Bắc, thành phố Hải Phòng—rời làng nhập ngũ. Anh lớn lên giữa những năm tháng đất nước chia cắt, tiếng bom đạn không còn xa lạ, nên quyết định cầm súng với anh là điều tự nhiên như hơi thở.

Ngày lên đường, Lăng đứng bên bến sông quê, nơi từng thả diều và tắm mát thuở nhỏ. Gió thổi nhẹ, mang theo mùi phù sa quen thuộc. Anh cúi xuống, nắm một nắm đất bỏ vào túi áo—một mảnh quê hương để mang theo suốt chặng đường dài phía trước.

Lăng được biên chế vào đơn vị làm nhiệm vụ trên tuyến đường Trường Sơn. Công việc của anh là bảo đảm thông đường—san lấp hố bom, dẫn xe qua những đoạn nguy hiểm, giữ cho mạch vận tải không bị đứt đoạn. Đó là công việc thầm lặng nhưng vô cùng hiểm nguy.

Ban ngày, máy bay địch quần thảo, bom rơi dồn dập. Ban đêm, đơn vị lại ra đường, làm việc dưới ánh đèn pin le lói. Mỗi nhát cuốc, mỗi xẻng đất đều phải tranh thủ từng giây, vì bất cứ lúc nào cũng có thể bị phát hiện.

Có lần, sau một trận bom dữ dội, con đường bị cày xới tan hoang. Nếu không khôi phục kịp, đoàn xe phía sau sẽ mắc kẹt, ảnh hưởng đến cả chiến trường. Lăng cùng đồng đội lao vào làm việc ngay khi khói bom còn chưa tan. Đất đá nóng bỏng, khét mùi thuốc súng, nhưng không ai chùn bước.

Bất ngờ, một quả bom nổ chậm phát nổ gần đó. Đất đá tung lên, nhiều người bị thương. Lăng choáng váng, tai ù đi, nhưng khi nhìn thấy đồng đội nằm bất động bên đường, anh lập tức bò đến kéo họ ra khỏi khu vực nguy hiểm. Đôi tay rớm máu, quần áo rách tươm, nhưng anh vẫn không dừng lại.

Đêm hôm đó, con đường được nối lại. Những chiếc xe lại lặng lẽ lăn bánh, mang theo hàng hóa vào chiến trường. Lăng đứng bên lề đường, nhìn đoàn xe khuất dần trong bóng tối, lòng dâng lên một niềm tự hào lặng lẽ.

Những ngày sau đó, anh vẫn tiếp tục công việc của mình—lặng lẽ như ngọn gió thổi qua Trường Sơn. Không ồn ào, không phô trương, nhưng bền bỉ và không thể thiếu.

Trong balo của Lăng, nắm đất quê vẫn còn đó. Mỗi khi nhớ nhà, anh lại lấy ra, nắm chặt trong tay như tiếp thêm sức mạnh. Anh tin rằng, rồi sẽ có ngày mình trở về, mang theo những câu chuyện của một thời hoa lửa.

Mạc Văn Lăng không phải là người trực tiếp xung phong nơi tuyến đầu, nhưng những gì anh làm đã góp phần giữ cho dòng chảy của chiến tranh không bị ngưng trệ. Anh là một phần của con đường, một phần của lịch sử—như ngọn gió âm thầm thổi qua núi rừng, nhưng để lại dấu ấn không thể phai mờ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn