Bài viết

Ngọn gió từ cánh đồng quê

Ninh Bình28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1971, giữa những ngày chiến tranh còn khốc liệt, tại một làng quê nhỏ thuộc Hưng Yên có chàng trai tên Hoàng vừa tròn hai mươi tuổi.

Hoàng sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo. Cha mẹ anh quanh năm gắn bó với ruộng lúa, với những mùa cấy gặt vất vả. Từ nhỏ, Hoàng đã quen với mùi bùn đất, tiếng sáo diều và những buổi chiều chạy chân trần trên con đê làng.

Anh là người vui vẻ, khỏe mạnh và luôn sẵn sàng giúp đỡ mọi người. Ước mơ của Hoàng rất giản dị: sau này dựng một ngôi nhà nhỏ bên cánh đồng, chăm sóc cha mẹ và sống những ngày bình yên.

Nhưng chiến tranh không cho tuổi trẻ được lựa chọn sự bình yên dễ dàng như thế.

Khi địa phương phát động phong trào thanh niên nhập ngũ, Hoàng là người đầu tiên viết đơn tình nguyện. Mẹ anh lặng lẽ khâu lại chiếc áo cũ cho con, còn cha chỉ nói:
— Con đi, hãy nhớ mình mang theo cả quê hương phía sau.

Hoàng mỉm cười:
— Con sẽ trở về khi cánh đồng mình không còn nghe tiếng bom nữa.

Ra chiến trường, anh được phân vào đơn vị bộ binh chiến đấu tại tuyến Trường Sơn. Những ngày hành quân xuyên rừng sâu, vượt suối lớn và đối mặt với bom đạn đã rèn cho anh ý chí mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Dù gian khổ, Hoàng vẫn giữ thói quen nhặt những hạt lúa rơi từ túi gạo tiếp tế rồi cất cẩn thận trong chiếc khăn tay nhỏ. Anh bảo:
— Mỗi hạt lúa là một phần quê nhà, nhìn thấy nó là thấy có thêm sức mạnh.

Một lần, đơn vị nhận nhiệm vụ giữ một điểm cao chiến lược giữa mùa mưa. Nếu mất vị trí này, tuyến phòng thủ phía sau sẽ bị uy hiếp nghiêm trọng.

Trận đánh diễn ra suốt nhiều giờ trong mưa lớn. Bom đạn khiến cả ngọn đồi rung chuyển, đất đỏ hòa cùng nước mưa thành dòng chảy đục ngầu.

Giữa lúc giao tranh ác liệt, một đồng đội bị thương nặng ở vị trí trống trải. Không chút do dự, Hoàng lao ra giữa làn đạn để cứu bạn.

Anh vừa kéo đồng đội về phía sau vừa nói lớn:
— Cố lên, nhất định chúng ta sẽ còn được nhìn thấy mùa gặt quê nhà!

Người đồng đội được cứu sống, nhưng Hoàng đã mãi mãi nằm lại nơi sườn đồi lửa đạn ấy.

Ngày đất nước hòa bình, cánh đồng quê nhà lại xanh rì mỗi mùa lúa mới. Cha anh vẫn giữ chiếc khăn tay có vài hạt lúa khô mà Hoàng để lại.

Mỗi chiều đứng trên con đê cũ, ông lại nhìn cánh đồng trải dài trong gió và nhớ về người con trai đã gửi cả tuổi xuân cho Tổ quốc.

Ngọn gió từ cánh đồng quê năm ấy vẫn thổi mãi — mang theo hình bóng của những người lính trẻ đã ra đi để giữ cho quê hương được bình yên, cho những mùa lúa mãi vàng trên đất Việt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn