Ngọn Gió Từ Quê Nhà
Ngọn Gió Từ Quê Nhà
Anh Đức quê ở một làng biển.
Ngày nhập ngũ, anh mang theo một chiếc túi vải nhỏ đựng vài nắm cát lấy từ bờ biển quê hương.
Đồng đội thấy lạ.
— Mang cát làm gì?
Anh cười:
— Để nhớ nhà.
Mỗi khi nhớ quê quá, anh lại mở túi vải ra.
Mùi muối biển gần như không còn.
Nhưng chỉ cần nhìn những hạt cát vàng, anh đã thấy hiện lên trước mắt con thuyền của cha, hàng phi lao trước ngõ và những buổi chiều chạy chân trần trên bãi biển.
Nhiều năm chiến tranh trôi qua.
Chiếc túi đã sờn mép.
Nhưng anh vẫn giữ.
Ngày trở về, việc đầu tiên anh làm là mang nắm cát ấy đổ lại xuống biển.
Anh đứng lặng rất lâu nhìn sóng vỗ.
Một vòng tròn ký ức cuối cùng đã khép lại.



