NGỌN KHÓI BẾP BAY THẲNG - CĐPI
“Tôi sống ở một làng quê thuộc Hà Tĩnh. Nhà tôi có bếp ở sau vườn, gần con đường nhỏ mà cán bộ thường đi qua.
Trong thời kháng chiến chống Pháp, chúng tôi không thể dùng dấu hiệu rõ ràng, nên dùng chính khói bếp để báo tin.
Nếu khói bay nhẹ, tản đều như bình thường, nghĩa là an toàn.
Còn nếu khói bay thẳng, đậm và cao bất thường, nghĩa là có nguy hiểm.
Một buổi sáng, tôi đang nhóm bếp thì thấy lính Pháp xuất hiện quanh khu vực.
Chúng đứng rải rác, có vẻ đang phục sẵn.
Đúng lúc đó, tôi nhớ ra có cán bộ sẽ đi qua con đường phía sau nhà.
Không thể chạy đi báo, tôi liền cho thêm rơm khô vào bếp, làm khói bốc lên đậm và bay thẳng lên cao.
Từ xa nhìn lại, khói rất khác so với bình thường.
Một lúc sau, cán bộ đi tới.
Anh nhìn thấy làn khói, dừng lại.
Chỉ một thay đổi nhỏ…
Anh hiểu ngay.
Anh không đi tiếp, mà rẽ sang hướng khác.
Ngay sau đó, lính Pháp tiến lại gần khu vực nhà tôi.
Chúng nhìn quanh, nhưng không phát hiện gì.
Khói bếp trong mắt chúng chỉ là sinh hoạt bình thường của người dân.
Khi chúng rút đi, tôi mới dám thở mạnh.
Chiều hôm đó, cán bộ quay lại và nói:
‘Ngọn khói của bác hôm nay… đã giữ được cả một mạng người.’
Tôi nhìn bếp lửa quen thuộc.
Nó vẫn cháy mỗi ngày để nấu cơm.
Nhưng trong thời hoa lửa, nó còn làm được nhiều hơn thế.
Chỉ cần một làn khói khác đi một chút, cũng đủ để cứu người.
Đến bây giờ, mỗi lần nhìn khói bếp bay lên trời, tôi lại nhớ về ngày hôm đó…
Ngày mà một điều bình dị nhất… lại trở thành tín hiệu của sự sống.”


