Ngọn Khói Bếp Chiều Đông
Ngọn Khói Bếp Chiều Đông
Mỗi lần nhớ về quê hương, điều hiện lên đầu tiên trong ký ức ông Thành không phải cánh đồng hay dòng sông.
Mà là ngọn khói bếp bay lên mỗi chiều đông.
Ngày nhỏ, cứ thấy khói bếp là biết mẹ đang nấu cơm.
Ngày nhập ngũ, hình ảnh cuối cùng ông nhìn thấy trước khi rời làng cũng là làn khói mỏng ấy.
Suốt những năm hành quân xa nhà, có những đêm nằm giữa rừng sâu, ông vẫn nhớ mùi khói bếp quê hương.
Nhớ đến mức tưởng như chỉ cần nhắm mắt lại là có thể chạm vào.
Sau hòa bình, mỗi lần chiều xuống, nhìn khói bếp bay lên từ những mái nhà, ông lại mỉm cười.
Bởi có những điều rất đỗi bình thường, chỉ khi đi qua chiến tranh người ta mới hiểu hết giá trị của chúng.



