Cựu Thanh niên xung phong

Ngọn khói bếp giữa rừng hành quân

Trong những ngày hành quân gian khổ giữa rừng, một nhóm dân công đã nhóm bếp nấu ăn cho bộ đội bằng những vật liệu rất ít ỏi. Ngọn khói bếp nhỏ bé giữa rừng sâu trở thành dấu hiệu của sự sẻ chia và tiếp sức cho những người lính đang trên đường hành quân.

Hà Tĩnh20/04/2026Nguyễn Hải Nam (Xã Kỳ Thượng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm chiến tranh, tại vùng rừng núi thuộc tỉnh Gia Lai, các đoàn bộ đội thường xuyên hành quân dài ngày.

Đường đi hiểm trở.

Rừng rậm.

Suối sâu.

Địa hình phức tạp khiến việc tiếp tế lương thực rất khó khăn.

Đinh Thị Mận khi ấy là một dân công hậu cần.

Nhiệm vụ của bà là đi theo các đoàn hành quân để nấu ăn và tiếp tế.

Một buổi chiều, khi đoàn bộ đội dừng chân giữa khu rừng, trời bắt đầu lạnh.

Sương mù phủ kín lối đi.

Mọi người rất mệt sau nhiều giờ di chuyển.

Bà Mận cùng vài người dân công bắt đầu chuẩn bị bữa ăn.

Nhưng lương thực còn rất ít.

Chỉ có vài nắm gạo.

Một ít rau rừng.

Không có nồi lớn.

Họ phải dùng những chiếc lon cũ để nấu cơm.

Bà Mận nhóm lửa dưới một gốc cây lớn.

Lửa ban đầu khó cháy vì củi ẩm.

Bà kiên nhẫn thổi nhẹ từng đợt.

Ngọn lửa dần bùng lên.

Khói bếp bắt đầu lan tỏa trong rừng.

Những chiến sĩ ngồi nghỉ gần đó nhìn về phía bếp lửa.

Ánh mắt đầy mệt mỏi nhưng cũng ấm áp.

Một chiến sĩ nói nhỏ:

"Có bếp là có hơi ấm rồi."

Bà Mận nghe vậy chỉ cười.

Bà chia từng phần cơm nhỏ cho mọi người.

Ai cũng ăn rất chậm.

Vì đó là bữa ăn sau nhiều giờ hành quân.

Có lúc, gió thổi mạnh làm lửa tắt.

Bà lại nhóm lại từ đầu.

Không một lời than phiền.

Đêm xuống, sương lạnh dày hơn.

Nhưng quanh bếp lửa nhỏ, mọi người cảm thấy ấm áp hơn.

Ngọn khói bếp bay lên giữa rừng sâu.

Như một dấu hiệu cho sự sống giữa thiên nhiên hoang vu.

Sáng hôm sau, đoàn tiếp tục hành quân.

Bà Mận lại gùi theo nồi niêu và tiếp tục công việc.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh kết thúc, bà vẫn nhớ rất rõ những buổi nấu ăn giữa rừng.

Không có đủ dụng cụ.

Không đủ thức ăn.

Nhưng luôn có sự sẻ chia và tinh thần đồng đội.

Bà giữ lại chiếc nồi cũ đã móp méo.

Như một kỷ vật của những ngày gian khổ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn