Bài viết

Ngọn Khói Bếp Sau Đồi

Không trực tiếp cầm súng, nhưng Trần Thị Mai – một cô gái nơi hậu phương – đã góp phần âm thầm tiếp sức cho bộ đội bằng tình cảm chân thành và sự hy sinh lặng lẽ. Qua lời kể của một người lính, câu chuyện tái hiện một góc bình dị mà xúc động của thời hoa lửa.

Ninh Bình24/04/2026Lê Thị Diện (Chi Đoàn trường MN Gia Vân)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Phan Văn Đức, một người lính từng đóng quân ở một ngôi làng nhỏ ven đồi trong những năm chiến tranh. Nơi đó, tôi đã gặp Mai – cô gái mà chúng tôi luôn gọi bằng cái tên thân thương: “cô Mai bếp lửa”.

Mai không lớn hơn chúng tôi là mấy, nhưng lại chững chạc và đảm đang. Nhà cô nằm ở cuối làng, sát chân đồi, nơi mỗi chiều khói bếp bay lên thành một dải mỏng, lặng lẽ mà ấm áp.

Những ngày đơn vị tôi dừng chân, Mai thường mang cho chúng tôi những nồi cơm nóng, bát canh rau giản dị. Có hôm chỉ là khoai luộc, có hôm là bắp nướng, nhưng lúc nào cũng đậm đà như tình người.

Tôi từng hỏi Mai:
“Nhà em cũng chẳng khá giả, sao em vẫn mang cho tụi anh nhiều vậy?”

Mai cười, ánh mắt hiền hậu:
“Các anh đi xa, thiếu thốn đủ thứ. Em có gì thì chia chút đó thôi, coi như có thêm người thân.”

Câu nói giản dị ấy khiến chúng tôi thấy lòng mình ấm lên giữa những ngày gian khó.

Một buổi tối, khi đơn vị chuẩn bị rời làng để tiếp tục hành quân, Mai lặng lẽ mang ra một bọc nhỏ. Trong đó là vài chiếc bánh và một chiếc khăn tay cô tự thêu.

“Các anh mang theo đường đi, nhớ giữ sức khỏe nhé.”

Không ai nói nhiều, nhưng ai cũng hiểu đó là tình cảm chân thành của một người con gái nơi hậu phương.

Thời gian trôi qua, chiến tranh dần lùi xa. Nhiều năm sau, tôi có dịp quay lại ngôi làng ấy. Con đường đất năm xưa đã khác, nhưng ngọn đồi và căn nhà nhỏ của Mai vẫn còn đó.

Tôi tìm gặp Mai. Cô vẫn vậy – giản dị, hiền lành, chỉ có thêm vài nếp nhăn của thời gian.

Mai nói:
“Hồi đó em chỉ làm những gì mình có thể. Giờ nghĩ lại, thấy vui vì mình đã góp một phần nhỏ bé.”

Tôi đứng trước căn bếp nhỏ, nhìn làn khói mỏng bay lên, lòng chợt thấy xúc động. Chính những con người như Mai đã tiếp thêm sức mạnh để chúng tôi vững bước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn