Bài viết

Ngọn Khói Chiều Ven Suối

Giữa núi rừng Trường Sơn khắc nghiệt, làn khói bếp mỏng manh chiều muộn đã sưởi ấm những người lính trẻ và nhắc họ nhớ về mái nhà thân thương nơi quê xa.

Đắk Lắk27/04/2026Nguyễn Quách Phương Chi (Trường Hà Huy Tập-CưBao)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1970, ông Võ Thành Nhân là chiến sĩ công binh chuyên mở đường, phá đá và sửa cầu tạm trên tuyến Trường Sơn. Công việc nặng nhọc, ngày làm giữa nắng gắt, đêm tránh máy bay địch rồi tranh thủ thi công. Đơn vị ông đóng quân gần một con suối nhỏ giữa rừng già. Cứ cuối chiều, khi hoàn thành nhiệm vụ, anh nuôi lại nhóm một bếp lửa kín đáo dưới hố đất để tránh lộ khói. Chỉ một nồi cơm độn sắn và nắm rau rừng, nhưng ai cũng mong đến bữa tối như chờ một niềm vui lớn. Một hôm, sau trận bom dữ dội làm sập đoạn đường mới sửa, cả đơn vị phải lao ra san lấp suốt nhiều giờ. Khi trời sẩm tối, ai nấy mệt rã rời trở về lán. Từ xa, mọi người đã thấy một làn khói mỏng bay lên bên bờ suối. Anh nuôi tên Mẫn cười lớn: “Về đúng lúc cơm chín rồi đây!” Chỉ câu nói ấy cũng đủ khiến cả tổ bật cười. Mọi người ngồi quanh nồi cơm nóng, chuyền nhau từng bát canh rau rừng. Có người vừa ăn vừa kể chuyện quê nhà, chuyện cánh đồng mùa gặt, chuyện mẹ già chờ con. Ông Nhân nhớ nhất hôm ấy có đồng chí trẻ nói nhỏ: “Nhìn khói bếp, em cứ tưởng đang ở nhà.” Cả mâm cơm im lặng vài giây, rồi ai nấy lại cười xòa để giấu nỗi nhớ. Đêm xuống, họ tiếp tục ra đường làm việc dưới ánh trăng mờ. Nhưng nhờ bữa cơm giản dị bên làn khói chiều, ai cũng thấy lòng mình ấm hơn và chân bước khỏe hơn. Sau hòa bình, ông Nhân thường kể với con cháu rằng: “Thời chiến tranh, một làn khói bếp cũng đủ làm người ta có thêm sức mạnh. Vì trong làn khói ấy có hương vị quê hương và niềm tin ngày trở về.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Ngọn Khói Chiều Ven Suối | Câu chuyện thời hoa lửa