Bài viết

Ngọn lử không tắt

Lào Cai12/05/2026Lý Cờ Mẩy (xã Mường Bo)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những con người sống như than hồng trong đêm tối. Dù gió đời có thổi mạnh đến đâu, ngọn lửa trong họ vẫn không bao giờ tắt. Lồ A Kíp là một người như thế. Anh sinh ra giữa núi rừng lạnh giá, nơi cuộc sống khắc nghiệt đến mức người ta phải học cách mạnh mẽ trước khi học cách mơ mộng. Tuổi thơ của Kíp gắn liền với những con dốc phủ sương, những mùa đông thiếu áo ấm và những bữa cơm đạm bạc chỉ có rau rừng với muối trắng. Nhưng trong đôi mắt cậu bé năm ấy luôn cháy lên một thứ ánh sáng khác thường. Một ngọn lửa của ý chí. Ngày còn nhỏ, nhiều người nói cuộc đời của những đứa trẻ vùng cao đã được định sẵn:
Lớn lên.
Làm nương.
Rồi già đi giữa núi rừng nghèo khó. Nhưng Lồ A Kíp chưa bao giờ chấp nhận sống một cuộc đời tầm thường như thế. Anh lao vào cuộc sống như một ngọn lửa đang cháy dữ dội. Từ khi còn rất trẻ, Kíp đã đi làm xa. Anh từng làm đủ nghề để tồn tại: phụ hồ, bốc vác, làm thuê ở những nơi chẳng ai muốn đến. Có những ngày đôi vai đau đến tê dại, bàn tay rướm máu vì công việc nặng nhọc, nhưng anh chưa từng than vãn. Bởi trong lòng anh luôn có một điều thôi thúc: “Phải bước tiếp.” Cuộc đời không ít lần muốn dập tắt ngọn lửa ấy. Có thời điểm anh trắng tay sau bao năm cố gắng.
Có lúc bị người khác coi thường vì xuất thân nghèo khó.
Có những đêm nằm giữa căn phòng lạnh ngắt nơi đất khách, nghe tiếng mưa rơi mà cảm thấy bản thân nhỏ bé đến đau lòng. Rồi người anh yêu cũng rời đi. Cô gái từng hứa sẽ cùng anh vượt qua mọi khó khăn cuối cùng lại chọn một cuộc sống bình yên hơn nơi khác. Hôm ấy, Lồ A Kíp ngồi lặng rất lâu bên bếp lửa đã gần tàn. Ánh lửa hắt lên khuôn mặt đầy mệt mỏi của người đàn ông trẻ. Anh không khóc. Chỉ im lặng nhìn than đỏ cháy âm ỉ giữa lớp tro xám. Và rồi anh nhận ra: Ngọn lửa mạnh nhất không phải là ngọn lửa bùng cháy dữ dội trong chốc lát. Mà là ngọn lửa dù chỉ còn tàn tro vẫn âm thầm cháy mãi không thôi. Từ ngày đó, Kíp sống khác. Điềm tĩnh hơn.
Lì lợm hơn.
Mạnh mẽ hơn. Anh không còn cố chứng minh bản thân với ai nữa. Anh chỉ lặng lẽ bước tiếp, lặng lẽ làm việc, lặng lẽ gánh hết những giông bão của cuộc đời lên vai mình. Người ngoài nhìn vào chỉ thấy một người đàn ông ít nói. Nhưng bên trong anh là cả một vùng lửa chưa từng nguội lạnh. Ngọn lửa của khát vọng.
Ngọn lửa của niềm tin.
Ngọn lửa của một con người từng bị cuộc đời vùi dập nhưng chưa bao giờ chịu khuất phục. Nhiều năm sau, Lồ A Kíp đứng trên đỉnh núi quê mình nhìn mặt trời dần mọc phía xa. Ánh bình minh đỏ rực phủ lên núi rừng như một biển lửa khổng lồ. Khoảnh khắc ấy, anh chợt hiểu: Con người ta có thể nghèo khó.
Có thể thất bại.
Có thể mất đi rất nhiều thứ. Nhưng chỉ cần trong tim vẫn còn một ngọn lửa… Thì vẫn còn hy vọng để đứng dậy. Và Lồ A Kíp chính là minh chứng cho điều đó. Một người đàn ông đi qua đau thương mà không gục ngã.
Đi qua cô độc mà không đánh mất niềm tin.
Đi qua bóng tối mà vẫn giữ được ánh sáng trong tim mình. Bởi có những ngọn lửa… Sinh ra để không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn