“NGỌN LỬA 174 – TỪ BÔNG LAU ĐẾN ĐÔNG KHÊ”
“NGỌN LỬA 174 – TỪ BÔNG LAU ĐẾN ĐÔNG KHÊ”
“NGỌN LỬA 174 – TỪ BÔNG LAU ĐẾN ĐÔNG KHÊ”
Tháng ba năm một nghìn chín trăm bốn mươi chín, tôi rời cơ quan, về với Trung đoàn 28 Lạng Sơn, bắt đầu cuộc đời người lính thực thụ. Không lâu sau, ngày mười chín tháng tám, đơn vị tôi được chọn làm nòng cốt thành lập Trung đoàn 174 – binh đoàn chủ lực đầu tiên của Bộ Tổng Chỉ huy. Từ giây phút ấy, tôi trở thành một trong những người lính đầu tiên của Trung đoàn Cao Bắc Lạng – một vinh dự mà suốt đời không thể nào quên.
Chúng tôi bước vào chiến đấu khi còn rất trẻ, vừa học vừa đánh, nhưng lại liên tiếp lập nên những chiến công khiến chính mình cũng không khỏi tự hào.
Chỉ mười lăm ngày sau ngày thành lập, Trung đoàn đã nổ súng trận đầu trên đèo Bông Lau – Lũng Phầy. Trận phục kích như sấm sét giữa núi rừng, phá hủy gần trăm xe quân sự, tiêu diệt và bắt sống hàng trăm lính Âu Phi, thu hàng trăm khẩu súng và hàng nghìn lít xăng dầu. Đó là một trong những trận phục kích xuất sắc nhất của toàn quân thời kỳ đầu kháng chiến.
Tiếp đó, suốt một tháng trời, những đòn đánh liên tiếp giáng xuống con đường số bốn: Bông Lau, Bản Nầm, Bố Củng – Lũng Vài… Mỗi trận đánh là một mắt xích bị bẻ gãy, khiến tuyến vận chuyển của địch bị cắt đứt hoàn toàn. Chúng không còn dám đi đường bộ, phải co mình tiếp tế bằng đường không trong thế bị động.
Cuối năm, một thử thách lớn khác ập đến. Hơn một vạn quân Tưởng tràn qua biên giới. Trung đoàn 174 lại bước vào cuộc chiến mới, kiên cường chặn đánh, tiêu diệt hàng nghìn tên, phối hợp cùng lực lượng bạn buộc hàng nghìn quân địch phải đầu hàng. Biên giới được giữ vững, tình đoàn kết quốc tế được vun đắp, còn tinh thần quân Pháp thì càng thêm hoang mang, rệu rã.
Mười tháng sau ngày ra đời, Trung đoàn bước vào trận đánh lớn đầu tiên vào cứ điểm kiên cố: Đông Khê. Trận đánh kéo dài suốt ngày đêm, từng bước tiến phải trả bằng máu. Nhưng cuối cùng, cứ điểm bị tiêu diệt, hàng trăm quân địch bị bắt và tiêu diệt, phá hủy nhiều pháo lớn. Chiến thắng ấy được Bộ Tổng Chỉ huy đánh giá là một trong những trận tiêu diệt lớn nhất thời điểm đó, khẳng định sức mạnh và bản lĩnh của bộ đội chủ lực.
Không chỉ là một chiến thắng, Đông Khê còn giúp ta rút ra bài học quan trọng: với sự chuẩn bị chu đáo, có pháo binh chi viện, bộ binh hoàn toàn có thể đánh thắng những cứ điểm kiên cố của địch. Và hơn thế, Đông Khê được xác định là điểm xung yếu – “chỗ yếu chết người” trong toàn tuyến phòng thủ biên giới của quân Pháp.
Khi Đông Khê bị đánh, địch buộc phải phản ứng, phải đưa quân đến cứu, phải rơi vào thế trận mà ta đã chuẩn bị sẵn. Và đúng như dự liệu, Chiến dịch Biên giới mở màn sau đó đã diễn ra theo đúng kế hoạch ấy, bắt đầu bằng trận Đông Khê lần hai, mở ra bước ngoặt lớn cho cuộc kháng chiến.
Nhìn lại chặng đường ấy, tôi hiểu rằng quãng thời gian không dài trong Trung đoàn 174 lại là những năm tháng quý giá nhất đời mình. Từ một cán bộ cơ quan, tôi được rèn luyện trong chiến đấu, trưởng thành giữa lửa đạn, sống và chiến đấu dưới lá cờ của một đơn vị anh hùng.
Và cho đến tận hôm nay, ký ức ấy vẫn cháy trong tôi như một ngọn lửa không bao giờ tắt –
ngọn lửa của Trung đoàn 174 trong những năm tháng thời hoa lửa.



