Mẹ Việt Nam Anh hùng

Ngọn lửa âm thầm nơi Long Thành (Câu chuyện về Bà mẹ Việt Nam Anh hùng Ngô Thị Lắm)

Tôi đến thị trấn Long Thành vào một ngày nắng nhẹ. Con đường nhỏ dẫn vào xóm cũ vẫn còn đó, nhưng thời gian đã phủ lên tất cả một lớp trầm mặc. Người dân nơi đây khi nhắc đến Mẹ Ngô Thị Lắm đều hạ giọng, như thể đang nói về một ký ức thiêng liêng không thể phai mờ.

Vĩnh Long21/04/2026Đoàn Thanh Niên Xã Hưng Mỹ (Đoàn Thanh Niên Xã Hưng Mỹ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi đến thị trấn Long Thành vào một ngày nắng nhẹ. Con đường nhỏ dẫn vào xóm cũ vẫn còn đó, nhưng thời gian đã phủ lên tất cả một lớp trầm mặc. Người dân nơi đây khi nhắc đến Mẹ Ngô Thị Lắm đều hạ giọng, như thể đang nói về một ký ức thiêng liêng không thể phai mờ.

Là người đi sưu tầm những câu chuyện về các Mẹ Việt Nam Anh hùng, tôi đã chuẩn bị tâm thế cho những mất mát. Nhưng khi đứng trước di ảnh của Mẹ, lòng tôi vẫn không khỏi nghẹn lại. Một người phụ nữ nhỏ bé, sinh năm 1924, đã trải qua gần trọn cuộc đời trong chiến tranh—và cũng chính cuộc đời ấy đã trở thành minh chứng cho sự hy sinh thầm lặng mà vĩ đại.

Mẹ lập gia đình với ông Nguyễn Văn Âu—một người con của quê hương giàu lòng yêu nước. Họ có với nhau bốn người con, một mái ấm giản dị như bao gia đình khác. Nhưng chiến tranh đã không cho họ được sống cuộc đời bình yên.

Người chồng của Mẹ—liệt sĩ Nguyễn Văn Âu—là cán bộ cơ sở, âm thầm hoạt động giữa lòng địch. Ông không phải người lính nơi chiến tuyến xa xôi, mà là người giữ lửa cách mạng ngay trên chính quê hương mình. Năm 1974, trong một trận đánh lớn vào chi khu Long Khánh, ông được giao nhiệm vụ phục vụ bộ đội. Giữa bom đạn ác liệt, khi đang nấu cơm cho chiến sĩ, ông đã ngã xuống bởi đạn máy bay địch. Một sự hy sinh lặng lẽ, không tiếng súng, nhưng đầy ý nghĩa—bởi đó là sự hy sinh của người đứng phía sau để giữ cho tiền tuyến vững vàng.

Chưa kịp nguôi ngoai nỗi đau mất chồng, Mẹ lại phải đối diện với một mất mát khác.

Người con trai—liệt sĩ Nguyễn Văn Mong—tiếp bước cha, tham gia cách mạng khi tuổi đời còn rất trẻ. Là cơ sở nội tuyến của Huyện ủy Long Khánh, anh hoạt động trong âm thầm, nguy hiểm luôn cận kề. Năm 1972, trong một trận tấn công địch, anh đã không kịp rút lui và anh dũng hy sinh. Tuổi xuân của anh dừng lại nơi chiến trường, nhưng lý tưởng thì còn mãi.

Hai lần tiễn người thân ra đi… hai lần nhận tin dữ… Mẹ đã chịu đựng nỗi đau tưởng chừng không thể vượt qua. Nhưng người dân kể lại rằng, Mẹ không gục ngã. Mẹ lặng lẽ tiếp tục sống, tiếp tục nuôi các con còn lại, giữ vững niềm tin vào ngày đất nước thống nhất.

Tôi đứng lặng trước câu chuyện của Mẹ. Không có những lời kể hào hùng, không có những chiến công vang dội, chỉ có những con người bình dị đã dâng hiến tất cả cho Tổ quốc—bằng chính cuộc đời mình.

Năm 2014, Mẹ được truy tặng danh hiệu “Bà mẹ Việt Nam anh hùng”. Nhưng với người dân Long Thành, Mẹ đã là anh hùng từ rất lâu rồi—từ những ngày Mẹ tiễn chồng, tiễn con ra đi mà không một lời oán thán, chỉ có niềm tin lặng lẽ vào độc lập, tự do.

Rời khỏi nơi ấy, tôi mang theo trong lòng một cảm xúc khó tả. Những câu chuyện như của Mẹ không chỉ để nhớ, mà còn để nhắc nhở.

Nhắc rằng:
Có những hy sinh không nằm nơi tuyến đầu, nhưng lại nâng đỡ cả cuộc chiến.
Có những người mẹ không cầm súng, nhưng lại là hậu phương vững chắc nhất.
Và có những ngọn lửa—như Mẹ Ngô Thị Lắm—dù cháy âm thầm, vẫn đủ sức sưởi ấm cả một thời đại.

Câu chuyện của Mẹ khép lại, nhưng dư âm thì còn mãi.
Như một ngọn lửa… không bao giờ tắt trong lòng quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Ngọn lửa âm thầm nơi Long Thành (Câu chuyện về Bà mẹ Việt Nam Anh hùng Ngô Thị Lắm) | Câu chuyện thời hoa lửa