Mẹ Việt Nam Anh hùng

NGỌN LỬA ÂM THẦM TRÊN ĐẤT TÂN AN CÂU CHUYỆN VỀ BÀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG LÊ THỊ BÔNG

Mẹ Lê Thị Bông sinh năm 1911, là người phụ nữ quê mùa, chân chất, cả đời gắn bó với ruộng đồng và mái nhà đơn sơ nơi làng quê Tân An. Mẹ lập gia đình với ông Lê Văn Cân (sinh năm 1909), người cùng quê, và sinh được bốn người con trai. Cuộc sống tuy vất vả nhưng đầm ấm nghĩa tình. Cho đến khi chiến tranh lan tới, gia đình nhỏ ấy bước vào một chặng đường đầy hy sinh và mất mát.

Vĩnh Long14/01/2026Trường THPT Hoà Lợi (Đoàn thanh niên xã Hưng Mỹ - Sưu tầm)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGỌN LỬA ÂM THẦM TRÊN ĐẤT TÂN AN

CÂU CHUYỆN VỀ BÀ MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG LÊ THỊ BÔNG

Trong hành trình đi sưu tầm những câu chuyện lịch sử để phục vụ công tác giáo dục truyền thống cho đoàn viên, tôi có dịp trở về xã Tân An, huyện Càng Long. Vùng đất hôm nay yên bình với những con đường làng rợp bóng cây, nhưng trong từng tấc đất vẫn còn lặng lẽ ghi nhớ những năm tháng chiến tranh khốc liệt. Chính nơi đây, tôi được nghe kể về Mẹ Việt Nam anh hùng Lê Thị Bông – một người mẹ nông dân bình dị mà cao cả.

Mẹ Lê Thị Bông sinh năm 1911, là người phụ nữ quê mùa, chân chất, cả đời gắn bó với ruộng đồng và mái nhà đơn sơ nơi làng quê Tân An. Mẹ lập gia đình với ông Lê Văn Cân (sinh năm 1909), người cùng quê, và sinh được bốn người con trai. Cuộc sống tuy vất vả nhưng đầm ấm nghĩa tình. Cho đến khi chiến tranh lan tới, gia đình nhỏ ấy bước vào một chặng đường đầy hy sinh và mất mát.

Là người mẹ sinh ra và lớn lên trên mảnh đất giàu truyền thống cách mạng, Mẹ Bông thấu hiểu nỗi đau của quê hương bị giày xéo. Khi các con lần lượt tham gia cách mạng, Mẹ không ngăn cản, chỉ lặng lẽ chuẩn bị từng bữa cơm, từng manh áo, dặn dò con giữ vững chí khí, trung thành với Tổ quốc. Mẹ hiểu rằng, nếu đất nước chưa yên, thì nỗi đau riêng của người mẹ phải gác lại phía sau.

Người con trai đầu của Mẹ hy sinh là liệt sĩ Lê Văn Ngọt, sinh năm 1946. Năm 1965, anh tham gia cách mạng, giữ chức vụ Ấp đội trưởng ấp Nhà Thờ, xã Tân An. Đồng đội kể rằng anh là người gan dạ, bám địa bàn, kiên quyết bảo vệ xóm làng. Ngày 27 tháng 8 năm 1967, trong một trận chống càn ác liệt của bọn lính Sư đoàn 9 tại ấp Nhà Thờ, anh đã anh dũng hy sinh. Tin dữ đến với Mẹ như sét đánh giữa trời quang. Đứa con trai máu thịt của Mẹ đã nằm lại nơi quê nhà, hòa vào đất mẹ Tân An.

Chưa kịp nguôi ngoai nỗi đau mất con, Mẹ lại phải tiễn người con trai thứ hai là Lê Văn Hết, sinh năm 1948, lên đường chiến đấu. Anh tham gia cách mạng ngày 01 tháng 01 năm 1968, cấp bậc Binh nhất, thuộc Tiểu đoàn 396. Ngày 01 tháng 4 năm 1968, trong một trận chống càn quyết liệt, anh đã anh dũng hy sinh. Hai lần tiễn con đi không trở về, nỗi đau ấy tưởng chừng không người mẹ nào có thể gánh nổi. Nhưng Mẹ Bông vẫn đứng vững, lặng lẽ chịu đựng, không một lời than khóc trước làng xóm.

Những năm tháng sau đó, Mẹ sống trong âm thầm, mang trong tim nỗi nhớ con da diết, nhưng cũng là niềm tự hào sâu sắc. Mẹ thường nói với bà con xóm giềng rằng: “Con tôi hy sinh cho nước, cho dân, vậy là nó sống mãi.” Câu nói mộc mạc ấy đã trở thành minh chứng rõ ràng nhất cho tấm lòng của một người mẹ Việt Nam anh hùng.

Năm 1980, Mẹ Lê Thị Bông qua đời, mang theo nỗi nhớ thương con vô hạn. Nhưng sự hy sinh cao cả của Mẹ và các con không bao giờ bị lãng quên. Ngày 04 tháng 8 năm 2014, Chủ tịch nước đã truy tặng danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng” cho Mẹ Lê Thị Bông – sự ghi nhận thiêng liêng của Đảng, Nhà nước và Nhân dân đối với người mẹ đã hiến dâng những gì quý giá nhất cho Tổ quốc.

Rời Tân An trong buổi chiều yên ả, tôi thấy lòng mình trĩu nặng nhưng cũng đầy biết ơn. Câu chuyện về Mẹ Lê Thị Bông và những người con liệt sĩ không chỉ là lịch sử, mà là ngọn lửa âm thầm soi sáng con đường của thế hệ trẻ hôm nay. Với tư cách là người cán bộ Đoàn, tôi càng thấm thía trách nhiệm của mình: sống xứng đáng, cống hiến và dựng xây quê hương giàu đẹp, để không phụ lòng những Bà mẹ Việt Nam anh hùng đã lặng lẽ hiến dâng cả cuộc đời cho độc lập, tự do của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn