NGỌN LỬA ÂM THẦM TRONG LÒNG ĐẤT RẠCH CÁT
Mẹ sinh năm 1922, lớn lên giữa vùng quê sông nước hiền hòa. Cuộc đời Mẹ, cũng như bao người phụ nữ Nam Bộ khác, gắn liền với ruộng vườn, mái lá, với những lo toan lặng thầm của một người vợ, người mẹ. Mẹ lập gia đình với ông Nguyễn Văn Tốt và sinh được năm người con. Mẹ không ngờ rằng, giữa những đứa con thơ ấy, có hai người con trai sẽ mãi mãi nằm lại nơi chiến trường, để đất nước được yên bình hôm nay.
Trong hành trình đến thăm và tri ân Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng, có một cái tên khiến tôi lặng người mỗi lần nhắc đến – Mẹ Bùi Thị Ba, người mẹ bình dị của ấp Rạch Cát, xã Đại Phúc, nhưng mang trong tim một tình yêu nước lớn lao hơn cả nỗi đau của đời mình.
Mẹ sinh năm 1922, lớn lên giữa vùng quê sông nước hiền hòa. Cuộc đời Mẹ, cũng như bao người phụ nữ Nam Bộ khác, gắn liền với ruộng vườn, mái lá, với những lo toan lặng thầm của một người vợ, người mẹ. Mẹ lập gia đình với ông Nguyễn Văn Tốt và sinh được năm người con. Mẹ không ngờ rằng, giữa những đứa con thơ ấy, có hai người con trai sẽ mãi mãi nằm lại nơi chiến trường, để đất nước được yên bình hôm nay.
Những năm kháng chiến chống đế quốc Mỹ, quê hương Rạch Cát không khi nào ngớt tiếng bom đạn. Giữa sự tàn khốc ấy, Mẹ Bùi Thị Ba lặng lẽ tiễn con ra đi, không một lời than khóc. Mẹ hiểu, đất nước cần các anh hơn Mẹ cần con mình.
Người con trai đầu của Mẹ là liệt sĩ Nguyễn Văn Giá, sinh năm 1938, tham gia cách mạng từ tháng 10 năm 1968, làm nhiệm vụ giao liên. Công việc của anh là những bước chân thầm lặng trong đêm, vượt rừng, băng ruộng, đưa tin giữa mưa bom bão đạn. Ngày 20 tháng 4 năm 1971, trong một đợt địch càn quét vào ấp Rạch Cát, khi giặc rút đi có gài lại lựu đạn, anh đi sau theo dõi tình hình thì vướng phải mìn, lựu đạn phát nổ. Anh hy sinh, để lại cho Mẹ nỗi đau không lời nào tả xiết.
Nỗi đau chưa kịp nguôi ngoai, chiến tranh lại cướp đi người con trai thứ hai của Mẹ – liệt sĩ Nguyễn Văn Lượm, sinh năm 1949. Anh tham gia cách mạng từ đầu năm 1968, là chiến sĩ du kích gan dạ của quê hương Rạch Cát. Ngày 29 tháng 9 năm 1968, trong trận tập kích bộ binh tại Chùa Phướng, thị xã Trà Vinh, anh đã anh dũng hy sinh giữa tuổi đời còn rất trẻ.
Hai lần tiễn con, hai lần Mẹ nuốt nước mắt vào trong. Mẹ không khóc to, không gục ngã. Mẹ hiểu rằng, nước mắt của mình phải nhường chỗ cho ý chí, cho niềm tin vào ngày đất nước độc lập. Mẹ Bùi Thị Ba đã hiến dâng cho Tổ quốc những gì quý giá nhất – máu thịt của chính mình.
Năm tháng qua đi, Mẹ về với đất mẹ năm 2006, mang theo nỗi nhớ con chưa một ngày nguôi. Đến ngày 04 tháng 8 năm 2014, Đảng và Nhà nước đã truy tặng cho Mẹ danh hiệu cao quý “Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng”. Danh hiệu ấy không chỉ là sự ghi nhận, mà còn là lời tri ân thiêng liêng của cả dân tộc dành cho người mẹ đã sống trọn đời vì nước.
Là một người cán bộ Đoàn hôm nay, khi ghi lại những dòng tư liệu này, tôi hiểu rằng: Hòa bình không tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng nước mắt của những người mẹ như Mẹ Bùi Thị Ba, bằng tuổi xuân và sinh mệnh của những anh hùng liệt sĩ vô danh. Ngọn lửa yêu nước trong Mẹ không bùng cháy rực rỡ, nhưng âm ỉ, bền bỉ và lan tỏa qua nhiều thế hệ. Đó là ngọn lửa nhắc nhở lớp trẻ chúng tôi phải sống xứng đáng, phải yêu quê hương bằng hành động, bằng trách nhiệm và bằng cả trái tim.
Mẹ Bùi Thị Ba – người mẹ anh hùng của đất Rạch Cát – sẽ mãi là biểu tượng bất tử của đức hy sinh, lòng yêu nước và phẩm chất cao đẹp của người mẹ Việt Nam.



