NGỌN LỬA ANH HÙNG - LÊ VĂN BẢY
Trong hành trình giữ gìn độc lập và hòa bình của dân tộc, có những con người lặng lẽ hiến dâng tuổi trẻ và cả máu xương nơi chiến trường xa xôi. Cựu chiến binh Lê Văn Bảy là một trong những người lính như thế – bình dị nhưng kiên cường, mang trong mình tinh thần bất khuất của thế hệ cha anh từng làm nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia.
HỎI: Thưa bác, bác có thể chia sẻ đôi nét về quãng thời gian nhập ngũ của mình?
ĐÁP: Tôi tên Lê Văn Bảy, sinh ngày 30/6/1963. Tháng 3 năm 1984, tôi nhập ngũ tại quê nhà Thạnh Hưng, Đồng Tháp, khi biên giới Tây Nam vẫn chưa yên bình. Lúc đó, chỉ nghĩ đơn giản là Tổ quốc cần thì mình đi.
HỎI: Trong thời gian làm nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia, điều gì khiến bác nhớ nhất?
ĐÁP: Gian khổ nhiều lắm. Tôi chiến đấu ở Battambang – nơi bom mìn dày đặc, rừng núi hiểm trở. Không chỉ sợ súng đạn mà còn sợ sốt rét rừng, có khi hôm trước còn khỏe, hôm sau đã ngã xuống.
HỎI: Dấu mốc nào khiến bác không thể nào quên?
ĐÁP: Đó là ngày 28/11/1984. Trong một chuyến công tác, tôi giẫm phải mìn và bị thương nặng. Lúc đó chỉ cố giữ tỉnh táo, tự băng bó, gọi quân y và gỡ bớt mìn xung quanh để đồng đội phía sau được an toàn.
HỎI: Sau khi rời quân ngũ, điều gì còn đọng lại sâu sắc nhất trong bác?
ĐÁP: Là đồng đội. Mỗi người một nơi, nhiều người không còn gặp lại. Tôi để lại một phần thân thể nơi chiến trường, nhưng tình đồng chí, tinh thần người lính thì không bao giờ mất.
HỎI: Bác muốn gửi gắm điều gì đến thế hệ trẻ hôm nay?
ĐÁP: Hòa bình không tự nhiên mà có. Mong các bạn trẻ biết trân trọng hiện tại, sống có trách nhiệm, học tập và cống hiến để xứng đáng với sự hy sinh của những người đi trước.



