Bài viết

Ngọn Lửa Bão Táp Bình Định

Tuyên Quang18/08/2026xã Ninh Giang (Xã Ninh Giang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa đông năm 1205 (năm Mậu Thân 1005 theo âm lịch, tức cuối năm 1788), gió rét căm căm thổi qua các làng quê Bắc Hà. Triều đình Lê Chiêu Thống đớn hèn rước 29 vạn quân Thanh do Tôn Sĩ Nghị chỉ huy tràn sang xâm lược Đại Việt. Giặc đi đến đâu, cướp phá, tàn sát, đốt nhà đến đó. Kinh thành Thăng Long chìm trong khói lửa và nước mắt.

Nhận tin cấp báo tại Phú Xuân (Huế), Bắc Bình Vương Nguyễn Huệ không chút nao núng. Trước vận mệnh ngàn cân treo sợi tóc của dân tộc, ông quyết định lên ngôi Hoàng đế, lấy niên hiệu Quang Trung, rồi ngay lập tức hạ lệnh xuất quân ra Bắc.

"Đánh cho để dài tóc! Đánh cho để đen răng! Đánh cho nó bánh xe quay không kịp! Đánh cho nó giáp cáo không kịp mặc! Đánh cho nó biết nước Nam anh hùng là có chủ!"

Lời hiệu triệu hào hùng của vua Quang Trung tại lễ duyệt binh ở Nghệ An như luồng điện xông thẳng vào tim gan hàng vạn nghĩa quân Tây Sơn.

Quang Trung là một thiên tài quân sự kiệt xuất với lối đánh thần tốc, táo bạo và bất ngờ. Người ta vẫn chưa quên bốn năm trước, tại vùng sông nước Rạch Gầm – Xoài Mút (1785), ông đã dùng kế phục kích đập tan 5 vạn quân Xiêm hung hãn chỉ trong vòng một ngày đêm, khiến kẻ thù "sợ quân Tây Sơn như sợ cọp". Giờ đây, trước 29 vạn quân Thanh ngạo mạn, tư tưởng quân sự tiến công ấy lại một lần nữa tỏa sáng rực rỡ.

Để bảo đảm yếu tố thần tốc, vua Quang Trung cho binh sĩ hành quân liên tục không nghỉ: Cứ ba người thành một tốp, hai người khiêng một người nằm võng nghỉ ngơi rồi thay phiên nhau. Chỉ trong vòng vài ngày, đại quân Tây Sơn đã vượt hàng trăm cây số ra đến miền Bắc, làm toàn bộ hệ thống do thám của quân Thanh hoàn toàn bất ngờ.

Đêm mùng 3 Tết Kỷ Dậu (1789), trong khi quân Thanh ở đồn Hà Hồi (Thường Tín) còn đang chìm trong men rượu và giấc ngủ mê mệt sau những ngày đón Tết, quân Tây Sơn đã lặng lẽ khép chặt vòng vây.

Vua Quang Trung hạ lệnh cho quân lính bắc loa gọi hàng. Tiếng dạ vang động của hàng vạn chiến sĩ Tây Sơn giữa đêm tối thâm nghiêm khiến quân giặc rụng rời tay chân. Đồn Hà Hồi thất thủ nhanh chóng mà không tốn một giọt máu.

Nhưng trận quyết chiến lịch sử nằm ở đồn Ngọc Hồi vào mờ sáng mùng 5 Tết.

Ngọc Hồi là căn cứ phòng thủ kiên cố nhất của quân Thanh ở cửa ngõ phía Nam Thăng Long, được bao bọc bởi đầm lầy, chông sắt và hỏa lực súng đại bác dày đặc. Để phá vỡ tuyến phòng thủ này, vua Quang Trung cho ghép các tấm gỗ lớn bọc rơm ướt thành những chiếc "mộc bọc rơm" khổng lồ.

Mờ sáng, dưới sự chỉ huy trực tiếp của vua Quang Trung – người cưỡi trên lưng voi chiến, áo gấm thâm nhuộm đen vì khói súng – hàng trăm toán quân Tây Sơn cầm mộc bọc rơm xông thẳng vào làn mưa đạn đại bác của địch.

Khi áp sát chân đồn, các chiến sĩ Tây Sơn quăng mộc, tuốt đoản đao xông vào chém giết giáp lá ngà. Quân Thanh hoảng loạn, voi chiến Tây Sơn xông vào ủi phá lũy tre, gieo rắc tai họa cho giặc. Cùng lúc đó, đạo quân của Đô đốc Long bất ngờ tập kích đồn Đống Đa, khiến tướng giặc Sầm Nghi Đống phải thắt cổ tự tử trên núi Bộc.

Nghe tin hai đồn Ngọc Hồi và Đống Đa sụp đổ hoàn toàn trong cùng một buổi sáng, Tôn Sĩ Nghị ở kinh thành Thăng Long rụng rời tay chân, không kịp thắng yên ngựa, không kịp mặc giáp, hoảng loạn nhảy lên ngựa tháo chạy về phương Bắc. Tàn quân Thanh chen chúc nhau qua cầu phao sông Hồng để tháo chạy, cầu vỡ, hàng vạn tên giặc bỏ xác dưới dòng nước đỏ quạch.

Trưa mùng 5 Tết Kỷ Dậu, vua Quang Trung đĩnh đạc cưỡi voi chiến tiến vào kinh thành Thăng Long trong tiếng reo hò vang động đất trời của nhân dân. Chiến bào màu đỏ của ông đã bị khói súng và bụi đường nhuộm đen quạch, nhưng ánh mắt vị anh hùng dân tộc vẫn rực sáng niềm tự hào mãnh liệt.

Chỉ trong vòng 5 ngày đêm ngắn ngủi, cuộc đại phá quân Thanh dưới sự chỉ huy thiên tài của vua Quang Trung đã quét sạch 29 vạn quân xâm lược ra khỏi bờ cõi, viết nên một trong những trang sử chống ngoại xâm oanh liệt, thần kỳ nhất của dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn