“NGỌN LỬA BẤT DIỆT NGUYỄN VĂN TRỖI”
Giữa những năm tháng kháng chiến chống Mỹ đầy khốc liệt, có một người thanh niên mang trong mình lòng yêu nước mãnh liệt và tinh thần bất khuất. Dù bị địch bắt giam, tra tấn và đứng trước cái chết, anh vẫn hiên ngang, không hề khuất phục. Người thanh niên ấy chính là Nguyễn Văn Trỗi – biểu tượng đẹp của tuổi trẻ Việt Nam anh hùng.
“Tôi sinh ra và lớn lên trong những năm tháng chiến tranh ác liệt nên đã chứng kiến biết bao mất mát, đau thương của dân tộc. Bom đạn liên tiếp trút xuống quê hương, nhiều gia đình phải ly tán, cuộc sống của người dân vô cùng cực khổ. Trong số những người thanh niên yêu nước mà tôi từng nghe kể, anh Nguyễn Văn Trỗi là người khiến tôi kính phục và xúc động nhất.
Ngày ấy, anh Trỗi chỉ là một người thợ điện bình dị, cuộc sống không khác bao người lao động khác. Nhưng bên trong con người giản dị ấy lại là một trái tim đầy nhiệt huyết và lòng yêu nước sâu sắc. Mỗi khi chứng kiến cảnh đồng bào bị đàn áp, quê hương bị tàn phá bởi chiến tranh, anh càng nung nấu quyết tâm đứng lên đấu tranh để giành lại độc lập cho dân tộc.
Anh tham gia lực lượng biệt động với tinh thần gan dạ và trách nhiệm lớn lao. Dù biết những nhiệm vụ mình thực hiện vô cùng nguy hiểm, có thể hy sinh bất cứ lúc nào, anh vẫn không hề chùn bước. Đồng đội của anh kể rằng anh luôn sống chân thành, giản dị và sẵn sàng nhận những nhiệm vụ khó khăn nhất.
Điều mà nhiều người nhớ nhất chính là nhiệm vụ đặt mìn ở cầu Công Lý nhằm ngăn chặn phái đoàn quân sự Mỹ. Đó là một nhiệm vụ rất nguy hiểm và được canh phòng nghiêm ngặt. Trong lúc thực hiện kế hoạch, anh không may bị phát hiện và bắt giữ. Sau khi bị bắt, kẻ địch dùng đủ mọi cách tra tấn dã man nhằm ép anh khai ra tổ chức và đồng đội. Chúng đánh đập, tra khảo ngày đêm nhưng anh vẫn giữ vững khí tiết của người chiến sĩ cách mạng.
Những người từng ở cùng nhà giam kể lại rằng dù trong hoàn cảnh đau đớn và thiếu thốn, anh Nguyễn Văn Trỗi vẫn luôn giữ tinh thần lạc quan. Anh thường động viên mọi người phải tin tưởng vào ngày chiến thắng của dân tộc. Ánh mắt của anh lúc nào cũng thể hiện sự mạnh mẽ và niềm tin không gì lay chuyển được.
Điều khiến tôi xúc động nhất là câu chuyện về ngày anh bị đưa ra pháp trường. Khi ấy, rất đông người dân có mặt đều đau xót trước cảnh một người thanh niên trẻ tuổi sắp phải hy sinh. Nhưng anh không hề run sợ. Anh bước đi hiên ngang giữa vòng vây của quân địch, gương mặt vẫn bình thản và đầy khí phách. Trước họng súng quân thù, anh đã hô vang những lời yêu nước và tinh thần cách mạng, khiến nhiều người có mặt hôm ấy không thể nào quên.
Sau khi anh hy sinh, tên tuổi Nguyễn Văn Trỗi nhanh chóng lan rộng khắp cả nước. Người dân vô cùng cảm phục tinh thần bất khuất và lòng yêu nước của anh. Nhiều trường học, con đường được đặt theo tên anh để tưởng nhớ người chiến sĩ trẻ đã hy sinh vì Tổ quốc.
Đối với tôi và nhiều thế hệ sau này, anh Nguyễn Văn Trỗi không chỉ là một liệt sĩ cách mạng mà còn là biểu tượng đẹp của tuổi trẻ Việt Nam – dũng cảm, kiên cường và luôn sẵn sàng hy sinh vì độc lập tự do của dân tộc. Mỗi lần nhắc đến tên anh, tôi vẫn luôn cảm nhận được ngọn lửa yêu nước mãnh liệt mà anh đã truyền lại cho thế hệ mai sau.”



