Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGỌN LỬA BẤT DIỆT TỪ NGƯỜI CON QUẢNG NAM – NGUYỄN VĂN TRỖI

Đà Nẵng07/06/2026Nguyễn Thị Minh Nguyệt (Trường Mầm non Hoàng Mai)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những con người chỉ sống một quãng đời rất ngắn, nhưng lại để lại dấu ấn dài lâu trong lịch sử. Có những câu chuyện không chỉ để kể lại, mà còn để nhắc nhớ, để thức tỉnh và để truyền lửa cho bao thế hệ mai sau. Khi tìm hiểu về “Câu chuyện thời hoa lửa”, tôi đã thật sự xúc động khi đọc về anh Nguyễn Văn Trỗi, người con kiên trung của quê hương Quảng Nam anh hùng.

Anh sinh ra trong một gia đình lao động nghèo, lớn lên giữa những năm tháng đất nước bị chia cắt. Tuổi thơ của anh không trọn vẹn niềm vui như bao đứa trẻ khác, mà sớm thấm đẫm những mất mát, đau thương do chiến tranh gây ra. Chính hoàn cảnh ấy đã hun đúc trong anh một ý chí mạnh mẽ và lòng yêu nước sâu sắc.

Trưởng thành, anh trở thành một người công nhân điện bình dị. Nhưng ẩn sau dáng vẻ giản đơn ấy là một trái tim đầy nhiệt huyết cách mạng. Khi Tổ quốc cần, anh sẵn sàng nhận nhiệm vụ nguy hiểm: tham gia kế hoạch đặt mìn tại cầu Công Lý (Sài Gòn) nhằm tiêu diệt Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ. Đó là một nhiệm vụ vô cùng cam go, đối mặt với ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết. Nhưng anh không hề do dự, bởi trong anh, tình yêu Tổ quốc luôn lớn hơn tất cả.

Không may, kế hoạch chưa kịp thực hiện thì anh bị địch bắt. Trong chốn lao tù tăm tối, anh phải chịu đựng những trận tra tấn dã man. Kẻ thù tìm mọi cách khuất phục ý chí của anh, nhưng chúng đã thất bại. Người thanh niên ấy vẫn kiên cường, bất khuất, không một lời khai báo, giữ trọn khí tiết của người chiến sĩ cách mạng.

Ngày 15 tháng 10 năm 1964, anh bị đưa ra pháp trường. Trước họng súng quân thù, anh vẫn hiên ngang, ánh mắt sáng ngời niềm tin. Không một chút sợ hãi, không một lời van xin, anh dõng dạc hô vang: “Hồ Chí Minh muôn năm! Việt Nam muôn năm!” Tiếng hô ấy không chỉ vang lên trong khoảnh khắc cuối cùng của cuộc đời anh, mà còn vang vọng mãi trong trái tim của hàng triệu người Việt Nam. Đó là tiếng nói của lòng yêu nước, của niềm tin bất diệt vào ngày mai độc lập, tự do.

Anh đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng cái chết của anh không phải là kết thúc. Nó đã thắp lên một ngọn lửa - ngọn lửa của lý tưởng, của lòng dũng cảm, của tinh thần bất khuất - để soi sáng con đường cho các thế hệ tiếp bước.

Là một đoàn viên thanh niên trong thời đại hôm nay, tôi càng cảm nhận sâu sắc hơn giá trị của hòa bình - điều mà thế hệ cha anh đã phải đánh đổi bằng máu và nước mắt. Câu chuyện về anh Nguyễn Văn Trỗi không chỉ khiến tôi xúc động, mà còn khiến tôi suy nghĩ rất nhiều về trách nhiệm của bản thân.

Tôi nhận ra rằng, chúng tôi những người trẻ hôm nay tuy không còn cầm súng ra chiến trường, nhưng vẫn phải đối mặt với những thử thách khác trong cuộc sống. Đó là sự thờ ơ, là thiếu mục tiêu, là sống chưa thật sự có ích. Và từ câu chuyện của anh, tôi tự nhủ với chính mình: phải sống tốt hơn mỗi ngày, học tập nghiêm túc hơn, rèn luyện bản thân tốt hơn và sẵn sàng cống hiến cho xã hội. Bởi lẽ, tiếp nối “ngọn lửa thời hoa lửa” không phải là điều gì xa vời, mà bắt đầu từ chính những hành động nhỏ bé nhưng ý nghĩa trong cuộc sống hàng ngày.

Anh Nguyễn Văn Trỗi người con của Quảng Nam đã sống một cuộc đời ngắn ngủi nhưng rực rỡ. Còn chúng ta hôm nay, được sống trong hòa bình, càng phải biết trân trọng và sống sao cho xứng đáng. Bởi tuổi trẻ chỉ thật sự có giá trị khi biết sống vì Tổ quốc, vì cộng đồng và vì những điều tốt đẹp hơn cho ngày mai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn