Mẹ Việt Nam Anh hùng

NGỌN LỬA BẤT KHUẤT CỦA MẸ NGUYỄN THỊ THỨ

Đồng Tháp05/12/2025Nguyễn Lê Ngọc Tuyết (Trường Đại học Tiền Giang)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở vùng quê Điện Thắng Trung, Điện Bàn, Quảng Nam – nơi gió Lào bỏng rát quanh năm và những trận càn quét từng nhuộm đỏ cánh đồng làng – có một người mẹ đã sống một cuộc đời khiến bất kỳ ai khi nghe kể cũng phải lặng người. Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ, sinh năm 1904, một người phụ nữ bình dị của ruộng đồng, nhưng mang trong mình sức mạnh tinh thần lớn hơn tất cả những cơn bom đạn mà chiến tranh từng gieo xuống. Cuộc đời mẹ không chỉ là hành trình của riêng một gia đình, mà là bản trường ca bi tráng của cả dân tộc trong những năm tháng hoa lửa.

Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ

Thuở còn trẻ, mẹ chỉ biết đến ruộng nương, mùa khoai mùa sắn, tiếng chày giã gạo và ánh đèn dầu trong căn bếp nhỏ. Mẹ lập gia đình, sinh ra những đứa con khỏe mạnh, hiền lành, hy vọng chúng sẽ lớn lên trong bình yên. Nhưng chiến tranh ập đến như cơn bão dữ. Không một ngõ nhỏ nào của Điện Bàn tránh khỏi dấu giày giặc Mỹ. Không một mái nhà tranh nào không nếm mùi tang tóc. Và chính lúc ấy, mẹ bắt đầu hành trình của người mẹ hóa tượng đài.

Từng người con của mẹ trưởng thành trong tiếng gọi cứu nước. Khi đất nước cần, hết thảy đều tự nguyện ra đi. Nhưng số phận nghiệt ngã đã lần lượt cướp đi của mẹ những gì quý giá nhất. Người con cả ngã xuống ngay ở đầu làng, khi mới bước vào tuổi trai trẻ. Tin báo tử đến, mẹ đang phơi thóc ngoài sân. Mẹ đứng lặng rất lâu, rồi từ tốn gom từng hạt thóc lại, như sợ sót đi một hạt cũng đồng nghĩa với đánh rơi thêm một phần máu thịt. Chưa đầy nửa tháng sau, mẹ lại nhận thêm tin dữ về người con thứ hai. Chiến tranh xé từng phần trái tim mẹ, đến mức người ta không thể hiểu vì sao một người phụ nữ nhỏ bé lại có thể đứng vững trước nỗi đau khổng lồ ấy.

Nhưng mẹ vẫn đứng vững, kiên cường, lặng lẽ và bền bỉ như chính mảnh đất Quảng Nam. Nhà có mất con, nhưng nước còn giặc, mẹ tin rằng những đứa con tiếp theo vẫn phải lên đường. Mẹ nói với giọng trầm nhưng kiên quyết:

“Còn giặc, còn gửi con. Không có gì quý hơn độc lập, tự do.”

Lời nói giản dị nhưng chứa cả một trời nghị lực, khi tình mẫu tử và tình yêu nước hòa vào nhau thành sức mạnh không gì gãy nổi.

Sau mỗi lần nhận giấy báo tử, mẹ không gào khóc. Mẹ chỉ lặng lẽ thắp nhang, đặt thêm một chiếc bát và đôi đũa trên bàn thờ. Và rồi một ngày, bàn thờ ấy có đến chín chiếc bát – chín phần máu thịt của mẹ gửi lại chiến trường. Những đêm mưa gió, ánh đèn dầu leo lét trong gian bếp nhỏ, bóng mẹ in lên vách tường run run, lặng lẽ nhìn những chiếc bát trống như chờ đợi con ăn bữa cơm muộn. Mẹ từng tâm sự rằng mẹ thấy các con về trong giấc mơ – đông đủ, cười nói, chạy về bên mẹ như thuở còn bé. Nhưng khi tỉnh lại, chỉ còn những chiếc bát lạnh lẽo. Giấc mơ là nơi duy nhất chiến tranh không thể lấy con khỏi vòng tay mẹ.

Không chỉ gửi con đi đánh giặc, mẹ còn là nơi nương tựa cho cán bộ cách mạng bí mật. Ngôi nhà nhỏ của mẹ có đến năm hầm trú ẩn, nối liền với bếp, giường, bụi chuối sau nhà – những cánh cửa sống còn trong những ngày giặc bao vây. Mỗi đêm, mẹ đặt chiếc đèn dầu trước hiên, ánh sáng leo lét là ám hiệu báo an toàn. Khi địch bất ngờ càn vào làng, mẹ ôm đèn dầu vào lòng, che bằng thân mình để ánh sáng không bị dập tắt – ánh sáng ấy giữ vững niềm tin cho cách mạng và tượng trưng cho trái tim mẹ – lúc nào cũng cháy sáng.

Các con mẹ Thứ khi lên đường chiến đấu đã lập nên những chiến công vang dội, minh chứng sống về nghị lực phi thường mà mẹ đã truyền. Người con cả, khi mới 17 tuổi, làm giao liên, sau đó gia nhập lực lượng bộ đội địa phương và trong một trận phục kích đã bắn cháy xe tăng M41 Mỹ chỉ cách 7m, mở đầu phong trào “tiêu diệt xe tăng Mỹ” tại Quảng Nam. Người con thứ hai tham gia chiến đấu tại tuyến đường chiến lược, phối hợp ba mũi tiến công đánh tan một đại đội biệt kích, bảo vệ căn cứ và người dân. Người con thứ ba đảm nhận vận chuyển tài liệu và cơ sở cách mạng, nhiều lần thoát hiểm trước máy bay và quân Mỹ, góp phần giữ an toàn vùng căn cứ. Mỗi trận đánh, các con kiên cường, mưu trí, đặt nhiệm vụ dân tộc lên trên nỗi sợ hãi và cả sự sống còn.

Những chiến công ấy – bắn cháy xe tăng, phá hủy phương tiện quân sự, bảo vệ cán bộ cách mạng – là minh chứng sống về tinh thần bất khuất của mẹ Thứ. Mẹ dạy con lòng dũng cảm bằng chính cuộc đời mình: kiên cường trước mất mát, tận tâm với cách mạng, lặng thầm nhưng phi thường.

Cuộc đời mẹ Nguyễn Thị Thứ không chỉ khiến người Việt xúc động mà còn lan ra thế giới. Một phóng viên Hàn Quốc từng nghẹn lại khi nghe mẹ có đến mười hai người thân hi sinh. Anh cúi đầu thật lâu trước bàn thờ – một sự tôn kính không cần lời nói. Với những hy sinh vô bờ ấy, năm 1994 mẹ được Nhà nước phong tặng danh hiệu Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng, năm 2009 mẹ là nguyên mẫu của Tượng đài Mẹ Việt Nam Anh hùng tại Tam Kỳ, công trình lớn nhất cả nước về chủ đề người mẹ. Khi mẹ mất năm 2010, hưởng thọ 106 tuổi, người dân Quảng Nam kể rằng hôm ấy trời rất trầm, như chính thiên nhiên cũng cúi đầu tiễn biệt mẹ.

Tượng đài Mẹ Thứ – biểu tượng thiêng liêng của Quảng Nam

Câu chuyện về mẹ và các con không chỉ là ký ức hào hùng của một thời chiến đấu gian khổ, mà còn là tấm gương về lòng dũng cảm, sự kiên cường, tinh thần yêu nước và trách nhiệm với cộng đồng. Thế hệ trẻ hôm nay cần học cách đứng vững trước khó khăn, biết hy sinh lợi ích cá nhân vì mục tiêu chung, và trân trọng hòa bình mà cha ông đã đánh đổi bằng máu và nước mắt. Hãy lấy nghị lực của mẹ và sự dũng cảm của các con làm động lực để phấn đấu học tập, lao động, cống hiến cho quê hương, đất nước, và luôn biết giữ gìn giá trị nhân văn trong từng hành động của mình.

Là một đoàn viên trẻ hôm nay, khi đọc về cuộc đời và sự hy sinh của mẹ Nguyễn Thị Thứ, tôi cảm nhận sâu sắc giá trị của hòa bình mà chúng tôi đang có. Những mất mát của mẹ không chỉ là nỗi đau của một gia đình, mà còn là lời nhắc nhở rằng độc lập – tự do chưa bao giờ là điều dễ dàng. Chính vì vậy, thế hệ trẻ chúng tôi phải sống có trách nhiệm hơn, cố gắng học tập, cống hiến nhiều hơn và trân trọng những giá trị mà cha ông đã đánh đổi bằng xương máu. Câu chuyện của mẹ giúp tôi hiểu rằng mỗi nỗ lực hôm nay đều là một cách để tiếp nối ngọn lửa bất khuất mà mẹ đã để lại.

Ngọn lửa của mẹ – thắp lên từ những năm tháng hoa lửa – mãi mãi không tắt. Nó là ánh sáng soi rọi cho thế hệ hôm nay và mai sau, nhắc nhở rằng hòa bình không bao giờ tự nhiên, mà là món quà vô giá được đánh đổi bằng máu, nước mắt và tình yêu thương vô bờ của những người mẹ như mẹ Nguyễn Thị Thứ.

Đó là câu chuyện sẽ còn sống mãi.

Câu chuyện của một người mẹ.

Câu chuyện của một dân tộc.

Câu chuyện của thời hoa lửa.

Đó không chỉ là câu chuyện để kể lại, mà là ngọn lửa thôi thúc mỗi chúng ta sống xứng đáng hơn với quá khứ hào hùng của dân tộc.

TÀI LIỆU THAM KHẢO

  • Báo Quảng Nam (2010), Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ – Người mẹ của những năm tháng hoa lửa.

  • Nhà xuất bản Quân đội Nhân dân (2012), Các Bà mẹ Việt Nam Anh hùng.

  • Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn