Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

NGỌN LỬA BẤT TỬ NƠI ĐẤT MẸ YÊN CƯỜNG

Ký sự tưởng niệm Liệt sỹ Bồn Văn Nhùi (Hy sinh năm 1962 tại Mặt trận Nghệ An)

Tuyên Quang22/08/2026Xã Yên Cường (Đoàn xã Yên Cường)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGỌN LỬA BẤT TỬ NƠI ĐẤT MẸ YÊN CƯỜNG

Ký sự tưởng niệm Liệt sỹ Bồn Văn Nhùi (Hy sinh năm 1962 tại Mặt trận Nghệ An)

Khúc tráng ca từ lòng đất quê hương

Lịch sử của một dân tộc không chỉ được tạc vào những tượng đài sừng sững hay viết trên những trang sử vàng chói lọi bằng những chiến dịch lẫy lừng. Lịch sử được dệt nên từ máu, mồ hôi và nước mắt của hàng triệu con người bình dị – những người con đã ngã xuống trong thầm lặng để đổi lấy độc lập, tự do cho Tổ quốc.

Nằm nép mình giữa núi rừng đại ngàn, mảnh đất Yên Cường bao đời nay vẫn trầm mặc nuôi dưỡng những tâm hồn thuần hậu, chất phác nhưng kiên trung, bất khuất. Trong những năm tháng sục sôi của thế kỷ XX, khi ngọn lửa chiến tranh lan rộng, biết bao người con của Yên Cường đã gác lại bút nghiên, gác lại ruộng nương và cả những hẹn ước thanh xuân để lên đường đi theo tiếng gọi non sông.

Trong dòng chảy bi tráng ấy, câu chuyện về Liệt sỹ Bồn Văn Nhùi mãi mãi là một khúc ca thời hoa lửa đầy xúc động: một chàng trai trẻ từ biệt quê hương, đem ngọn lửa nhiệt huyết gửi trọn cho mảnh đất miền Trung bom cày đạn xới, ngã xuống khi tuổi đời đẹp nhất và gửi lại niềm tiếc thương cùng nỗi khắc khoải kéo dài suốt hơn sáu thập kỷ.

1. Tuổi thơ bên triền núi và tiếng gọi của non sông

Mảnh đất Yên Cường những năm tháng kháng chiến là cái nôi nuôi dưỡng tình yêu quê hương, đất nước qua từng luống ngô, rẫy lúa, qua con suối trong lành và những khúc hát then trầm bổng của đồng bào.

Sinh ra và lớn lên trong gia đình nông dân nghèo, Bồn Văn Nhùi từ nhỏ đã thấu hiểu nỗi vất vả của mẹ cha và cái giá của sự độc lập. Đôi bàn chân trần quen leo dốc, đôi bàn tay chai sần vì cày cuốc, nhưng trong ánh mắt của người thanh niên Bồn Văn Nhùi luôn ánh lên niềm tin son sắt vào ngày mai tươi sáng.

Những năm cuối thập niên 1950, đầu thập niên 1960:

  • Miền Bắc bước vào công cuộc xây dựng CNXH nhưng không ngừng chi viện cho tiền tuyến.

  • Miền Nam chìm trong ách kìm kẹp, đàn áp tàn khốc của kẻ thù.

  • Cả nước hướng về một lời thề thống nhất non sông, sục sôi phong trào thanh niên xung phong, tình nguyện nhập ngũ.

  • Không thể ngồi yên khi đất nước còn chia cắt, chàng trai trẻ Bồn Văn Nhùi đã viết đơn tình nguyện lên đường. Ngày chia tay, bên hiên nhà sàn đơn sơ tại xã Yên Cường, người mẹ già với đôi bàn tay gầy guộc nắm chặt tay con. Anh chỉ kịp căn dặn: "Mẹ ở nhà giữ gìn sức khỏe, hết giặc con lại về phụng dưỡng mẹ..." – lời hẹn mộc mạc ấy trở thành hành trang vô giá theo anh suốt dọc đường hành quân.

    2. Dấn thân vào tuyến lửa Nghệ An những năm tháng 1960

    Đầu thập niên 1960, Nghệ An không chỉ là hậu phương lớn mà còn là yết hầu giao thông chiến lược, cửa ngõ chuyển quân và lương thực, vũ khí từ hậu phương miền Bắc vào chiến trường miền Nam. Nhận rõ vị trí hiểm yếu này, đối phương liên tục dùng gián điệp, biệt kích và các trận tập kích hòng phong tỏa tuyến tiếp tế sống còn.

    Đơn vị của người chiến sỹ Bồn Văn Nhùi được điều động vào chiến đấu và làm nhiệm vụ tại dải đất Nghệ An nắng lửa gió Lào:

    • Điều kiện gian khổ: Rừng thiêng nước độc, sốt rét rừng hoành hành, thiếu thốn từ viên thuốc ký ninh đến ngụm nước sạch.

  • Tâm thế người lính: Vượt lên trên cái đói, cái rét và hiểm nguy rình rập, Bồn Văn Nhùi cùng đồng đội luôn giữ vững tinh thần “Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”.

  • Tình đồng đội: Nơi chiến hào miền Trung, những người lính từ khắp mọi miền quê chia nhau từng củ sắn lùi, từng ngụm nước suối vắt vội, chung nhau một lý tưởng bảo vệ huyết mạch giao thông của đất nước.

  • 3. Bản hùng ca năm 1962: Sự hy sinh cao cả của người chiến sỹ

    Năm 1962 – thời điểm cuộc đấu tranh bảo vệ vùng trời, vùng biển và tuyến lửa hậu phương miền Trung diễn ra vô cùng khốc liệt. Trong một trận chiến đấu cam go và quả cảm bảo vệ cứ điểm, giữ vững đường tiếp viện, người chiến sỹ Bồn Văn Nhùi đã chiến đấu đến hơi thở cuối cùng.

    Anh ngã xuống trên mảnh đất Nghệ An khi tuổi đời còn phơi phới sắc xuân:

    • Không có bia đá khắc tên giữa chiến trường khói lửa.

  • Không có người thân tiễn đưa bên làn khói súng mù mịt.

  • Anh ngã xuống, hòa dòng máu đỏ của người con Yên Cường vào lòng đất miền Trung, giữ cho mạch máu giao thông của Tổ quốc không một giây ngơi nghỉ.

  • Sự hy sinh năm 1962 của anh đã trở thành biểu tượng kiên trung của người lính thời kỳ đầu kháng chiến chống Mỹ – những người tiên phong lát từng viên đá, đổ từng giọt máu để chuẩn bị cho những chiến dịch thần tốc giải phóng dân tộc sau này.

    4. Nỗi đau mòn mỏi của người mẹ và nỗi khắc khoải sáu thập kỷ

    Chiến tranh kết thúc, non sông nối liền một dải, từng đoàn quân chiến thắng rộn rã trở về trong tiếng cười và nước mắt hạnh phúc. Nhưng ở góc nhỏ bình yên nơi đất mẹ Yên Cường, có một người mẹ cứ chiều chiều lại đứng tựa cửa ngóng ra ngả đường làng:

    Nỗi đau ấy không làm người ở lại yếu mềm, mà hun đúc thành đạo lý, thành trách nhiệm tâm linh sâu sắc trong dòng họ. Bàn thờ Liệt sỹ Bồn Văn Nhùi luôn nghi ngút khói nhang ấm áp, tấm di ảnh và bằng Tổ quốc ghi công được đặt ở nơi trang trọng nhất như một sự hiện diện bất diệt của anh trong lòng gia đình.

    5. Hành trình tìm kiếm và trách nhiệm của thế hệ hôm nay

    Dù hơn 60 năm trôi qua, bụi thời gian và sự khắc nghiệt của chiến tranh đã làm thay đổi địa hình, khiến việc xác định vị trí hài cốt của anh trên chiến trường Nghệ An gặp muôn vàn trắc trở, nhưng ước nguyện đưa anh trở về với quê hương Yên Cường chưa bao giờ nguội tắt:

    1.     Ý chí của gia đình: Chị dâu và các thế hệ cháu con vẫn luôn cố gắng chắp nối từng manh mối lịch sử, hồ sơ đơn vị và lời kể của cựu chiến binh cùng thời để tìm kiếm phần mộ của anh.

    2.     Trách nhiệm của cộng đồng: Công tác đền ơn đáp nghĩa, chăm sóc gia đình thân nhân liệt sỹ tại Yên Cường là nghĩa vụ thiêng liêng để tri ân sự cống hiến to lớn ấy.

    3.     Bài học cho thế hệ trẻ: Tấm gương hy sinh của Liệt sỹ Bồn Văn Nhùi nhắc nhở thế hệ thanh thiếu niên hôm nay về giá trị của hòa bình, về lòng yêu nước nồng nàn và trách nhiệm cống hiến cho quê hương.

    Tên anh tạc vào hồn sông núi

    Mảnh đất Yên Cường hôm nay đã đổi thay từng ngày: những con đường bê tông rộng mở, những nếp nhà ngói khang trang, tiếng cười rộn rã của trẻ thơ dưới mái trường rợp cờ hoa. Trong từng nhịp thở bình yên ấy có phần máu thịt và thanh xuân bất diệt của Liệt sỹ Bồn Văn Nhùi.

    Dù thân xác anh vẫn đang hòa vào đất mẹ miền Trung bom đạn thuở nào, nhưng tên tuổi và sự hy sinh cao cả của anh sẽ mãi sống trong ký ức của gia đình, của dòng họ và của toàn thể nhân dân xã Yên Cường.

    Liệt sỹ Bồn Văn Nhùi – Anh không mất đi, anh chỉ hóa thân vào dáng hình xứ sở!

     

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn