Khác

Ngọn lửa bất tử nơi lỗ châu mai – Phan Đình Giót

Ngọn lửa bất tử nơi lỗ châu mai – Phan Đình Giót Đêm 13 tháng 3 năm 1954. Núi rừng Tây Bắc chìm trong bóng tối dày đặc, chỉ có tiếng gió thổi qua những triền đồi và tiếng xích pháo nghiến trên đất đá. Chiến dịch Chiến dịch Điện Biên Phủ chính thức mở màn bằng trận đánh vào cứ điểm Him Lam – một trong những vị trí phòng ngự kiên cố nhất của quân đội thực dân Pháp.

Ninh Bình16/04/2026Trịnh Văn Hồng (đoàn xã Giao Minh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Ngọn lửa bất tử nơi lỗ châu mai – Phan Đình Giót

Đêm 13 tháng 3 năm 1954. Núi rừng Tây Bắc chìm trong bóng tối dày đặc, chỉ có tiếng gió thổi qua những triền đồi và tiếng xích pháo nghiến trên đất đá. Chiến dịch Chiến dịch Điện Biên Phủ chính thức mở màn bằng trận đánh vào cứ điểm Him Lam – một trong những vị trí phòng ngự kiên cố nhất của quân đội thực dân Pháp.

Him Lam không chỉ là một cứ điểm. Đó là “cánh cửa thép”, là nơi địch bố trí hỏa lực dày đặc với hệ thống lô cốt, hàng rào dây thép gai, bãi mìn và súng máy liên hoàn. Mỗi tấc đất ở đây đều nhuốm mùi thuốc súng và sự chết chóc.

Trong đội hình xung phong của ta, có một người chiến sĩ trẻ tuổi, thân hình không quá to lớn nhưng ánh mắt sáng rực niềm tin – Phan Đình Giót, quê ở Hà Tĩnh. Anh nhập ngũ với một lời hứa giản dị: đánh giặc để đất nước được độc lập, để mẹ già không còn phải lo sợ mỗi khi nghe tiếng súng.

Khi pháo lệnh vang lên, cả trận địa bừng sáng. Pháo ta dồn dập nã vào cứ điểm. Đất đá tung lên, ánh lửa chớp lóe trong đêm. Ngay sau đó, bộ binh bắt đầu xung phong.

Giót lao lên phía trước, mang theo bộc phá. Trước mắt anh là một lô cốt đang bắn ra những loạt đạn liên thanh. Tiếng đạn rít lên xé gió, từng chiến sĩ ngã xuống. Đơn vị bị chặn lại.

Anh hiểu: nếu không tiêu diệt được hỏa điểm này, mũi tiến công sẽ bị bẻ gãy.

Anh áp sát mục tiêu. Một tiếng nổ vang lên – bộc phá được kích hoạt. Nhưng chưa kịp rút lui, anh trúng đạn. Máu trào ra, cơ thể loạng choạng.

Lô cốt vẫn chưa bị phá hủy hoàn toàn. Họng súng vẫn nhả đạn.

Phía sau anh, đồng đội đang nằm rạp xuống, không thể tiến lên.

Khoảnh khắc ấy, giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, Giót không hề do dự. Anh bò từng chút một về phía lô cốt. Mỗi cử động là một lần máu thấm sâu hơn vào đất.

Tiếng súng vẫn nổ.

Anh dừng lại trước lỗ châu mai. Chỉ cách vài gang tay. Ánh lửa từ họng súng hắt vào khuôn mặt anh – tái nhợt nhưng kiên định.

Không còn thời gian.

Không còn lựa chọn.

Anh dồn toàn bộ sức lực còn lại, lao thẳng người mình vào lỗ châu mai.

Một khoảnh khắc im lặng.

Rồi… tiếng súng tắt.

Đồng đội phía sau như bừng tỉnh. Họ ào lên, vượt qua hỏa điểm đã bị “khóa” lại bằng chính thân thể người chiến sĩ. Cứ điểm Him Lam dần bị tiêu diệt.

Chiến thắng mở đầu ấy không chỉ là thắng lợi quân sự. Nó là biểu tượng của ý chí con người Việt Nam.

Phan Đình Giót đã ngã xuống. Nhưng cái cách anh ngã xuống – lặng lẽ, dứt khoát, không một chút do dự – đã khiến tên anh sống mãi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn