Bài viết

Ngọn lửa bất tử ở Lộc Ninh – Dương Minh Châu

Tây Ninh20/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng kháng chiến chống Pháp rồi chống Mỹ, vùng đất Lộc Ninh – thuộc huyện Dương Minh Châu (Tây Ninh) không chỉ là một miền quê với rừng cao su bạt ngàn, mà còn là trái tim của cả một chiến khu – nơi được xem như “An toàn khu” của cách mạng miền Nam.

Chuyện kể rằng, trong những năm đầu kháng chiến, khi giặc Pháp mở rộng đánh chiếm Tây Ninh, lực lượng cách mạng buộc phải rút vào rừng núi để bảo tồn lực lượng. Và chính vùng đất Lộc Ninh, với địa hình rừng rậm, sông suối chằng chịt, đã trở thành nơi che chở an toàn cho cán bộ và bộ đội.

Ở đó, có những con người bình dị nhưng mang trái tim lớn lao. Ông Ba – một công nhân cao su ở đồn điền Bến Củi – ban ngày vẫn cạo mủ như bao người khác, nhưng đêm đến lại trở thành du kích. Ông cùng anh em công nhân bí mật tham gia Công đoàn, tổ chức đình công, đấu tranh đòi quyền sống và tiếp tế cho bộ đội. Những bàn tay quen với dao cạo mủ cũng chính là những bàn tay vẽ sơ đồ đồn địch, dẫn đường cho lực lượng cách mạng. Không chỉ có người lớn, cả trẻ em trong vùng cũng góp sức. Có những đứa trẻ âm thầm trồng khoai, giấu gạo để nuôi bộ đội. Người dân Lộc Ninh đã góp hàng ngàn thúng gạo, lương thực để tiếp sức cho kháng chiến.

Một trong những ký ức không thể quên là trận đánh Bến Củi năm 1957. Đêm đó, dưới sự chỉ huy của các cán bộ cách mạng, lực lượng vũ trang cùng nhân dân bất ngờ tấn công vào căn cứ địch. Trận đánh không chỉ thu được vũ khí, lương thực mà còn tạo tiếng vang lớn, tiếp thêm niềm tin cho phong trào đấu tranh. Rồi những năm tháng sau đó, chiến tranh ngày càng ác liệt. Mỹ và quân đội Sài Gòn liên tiếp mở những cuộc hành quân lớn vào căn cứ Dương Minh Châu, với hàng chục nghìn quân và vũ khí hiện đại. Nhưng họ không thể khuất phục được ý chí của con người nơi đây. Trong rừng sâu, những con đường vận chuyển lương thực vẫn được giữ bí mật. Du kích Lộc Ninh thông thạo từng gốc cây, con suối, đã dẫn đường cho các đoàn hậu cần, đưa từng bao gạo, từng viên đạn vượt qua vòng vây.

Đặc biệt, vào mùa Xuân năm 1975, khi chiến dịch giải phóng miền Nam bắt đầu, Lộc Ninh trở thành vùng đệm quan trọng. Bộ đội và du kích đã phối hợp tấn công, phá vỡ hệ thống phòng thủ của địch. Chỉ trong những ngày tháng 3 lịch sử, vùng đất này hoàn toàn được giải phóng, mở đường cho thắng lợi cuối cùng của dân tộc.

Ngày nay, Lộc Ninh đã đổi thay. Những con đường đất năm xưa đã trở thành đường nhựa, những cánh rừng chiến khu giờ yên bình. Nhưng mỗi tấc đất nơi đây vẫn còn lưu giữ ký ức về một thời hoa lửa – nơi người dân bình dị đã trở thành anh hùng, nơi lòng yêu nước cháy lên như một ngọn lửa không bao giờ tắt. Ngọn lửa ấy – ngọn lửa của Lộc Ninh, của Dương Minh Châu – sẽ còn được kể mãi cho các thế hệ mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn