Khác

Ngọn lửa bất tử ở Ngã ba Đồng Lộc

Trong những năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, có một địa danh nhỏ bé nằm trên mảnh đất Hà Tĩnh đã trở thành biểu tượng của lòng dũng cảm và tinh thần hy sinh của tuổi trẻ Việt Nam, đó chính là Ngã ba Đồng Lộc.

Thái Nguyên10/03/2026ĐÀO THU PHƯƠNG (Trường THPT Nguyễn Huệ)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện 1: Ngọn lửa bất tử ở Ngã ba Đồng Lộc

Trong những năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, có một địa danh nhỏ bé nằm trên mảnh đất Hà Tĩnh đã trở thành biểu tượng của lòng dũng cảm và tinh thần hy sinh của tuổi trẻ Việt Nam, đó chính là Ngã ba Đồng Lộc. Nơi đây từng là một điểm giao thông chiến lược đặc biệt quan trọng trên tuyến đường vận chuyển vũ khí, lương thực và lực lượng từ miền Bắc chi viện cho chiến trường miền Nam. Chính vì vậy, kẻ thù đã tìm mọi cách đánh phá để cắt đứt con đường huyết mạch ấy. Những trận bom liên tiếp trút xuống khiến đất đá bị cày xới, những hố bom sâu hoắm nối tiếp nhau, cây cối cháy đen, cả vùng trời chìm trong khói lửa chiến tranh. Có những ngày, máy bay Mỹ ném bom hàng trăm lần xuống khu vực này, biến Đồng Lộc thành một “tọa độ lửa” thực sự. Thế nhưng, điều khiến kẻ thù không thể hiểu nổi là dù bom đạn có ác liệt đến đâu, con đường ấy vẫn không bao giờ bị cắt đứt. Mỗi khi tiếng bom vừa dứt, khi khói bụi còn chưa kịp tan, những đội thanh niên xung phong lại lao ra mặt đường, nhanh chóng san lấp hố bom, dọn đất đá và sửa chữa tuyến đường để những đoàn xe tiếp tục tiến vào chiến trường. Trong số những người trẻ tuổi ngày đêm bám trụ ở Đồng Lộc có một tiểu đội gồm mười cô gái thanh niên xung phong tuổi đời còn rất trẻ, do Võ Thị Tần làm tiểu đội trưởng. Các chị chỉ mới mười bảy, mười tám, đôi mươi – cái tuổi đẹp nhất của cuộc đời, cái tuổi mà đáng lẽ đang sống trong vòng tay gia đình, đang mơ về tương lai phía trước. Thế nhưng, khi Tổ quốc cần, các chị đã tình nguyện rời quê hương, khoác lên mình màu áo thanh niên xung phong và đến với chiến trường. Công việc của các chị vô cùng nguy hiểm: sau mỗi trận bom, các chị phải chạy ra mặt đường để san lấp hố bom, sửa chữa cầu đường, đảm bảo giao thông thông suốt. Nếu chậm trễ, những đoàn xe chở vũ khí và lương thực cho chiến trường miền Nam sẽ bị ùn tắc. Vì vậy, dù bom đạn có ác liệt đến đâu, các chị vẫn kiên cường bám trụ. Cuộc sống ở Đồng Lộc vô cùng gian khổ. Ban ngày, các chị làm việc giữa tiếng máy bay gầm rú và tiếng bom nổ rung trời. Ban đêm, họ trú trong những căn hầm nhỏ để nghỉ ngơi. Bữa ăn chỉ là những nắm cơm vội vàng, nhiều khi vừa cầm bát cơm lên đã phải chạy ra làm nhiệm vụ. Thế nhưng giữa bom đạn và gian khổ ấy, tinh thần của các cô gái vẫn vô cùng lạc quan. Họ hát cho nhau nghe, kể cho nhau nghe về quê hương, về gia đình và về ước mơ ngày đất nước hòa bình. Trong một bức thư gửi về cho mẹ, Võ Thị Tần từng viết những dòng giản dị nhưng đầy xúc động rằng: “Bom đạn nhiều nhưng chúng con không sợ, chúng con chỉ sợ đường tắc, xe không qua được.” Những lời nói ấy đã thể hiện rõ tinh thần của tuổi trẻ Việt Nam trong thời chiến – khi Tổ quốc luôn lớn hơn mọi nỗi sợ hãi. Chiều ngày 24 tháng 7 năm 1968, máy bay Mỹ tiếp tục ném bom xuống Đồng Lộc. Sau nhiều trận bom liên tiếp, tiểu đội tranh thủ nghỉ trong một hầm trú ẩn gần đó. Ai cũng nghĩ rằng trận bom đã tạm dừng. Nhưng bất ngờ một tốp máy bay khác lại xuất hiện. Những quả bom tiếp tục trút xuống. Một quả bom rơi ngay gần cửa hầm, đất đá sụp xuống vùi lấp cả căn hầm nhỏ. Khi đồng đội chạy đến đào bới tìm kiếm, họ đau đớn nhận ra rằng cả mười cô gái thanh niên xung phong đã anh dũng hy sinh. Tất cả

họ đều ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, người nhỏ nhất chỉ mới mười bảy tuổi. Sự hy sinh của mười cô gái Đồng Lộc đã khiến cả đất nước xúc động. Họ không phải là những chiến sĩ trực tiếp cầm súng chiến đấu, nhưng họ đã chiến đấu bằng chính đôi tay và lòng dũng cảm của mình để giữ cho con đường chi viện cho miền Nam luôn thông suốt. Ngày nay, tại Ngã ba Đồng Lộc đã được xây dựng một khu tưởng niệm trang nghiêm để ghi nhớ sự hy sinh của các chị. Mỗi năm, hàng nghìn người từ khắp nơi trên cả nước đến đây thắp nén hương tưởng niệm. Các chị đã ra đi, nhưng tinh thần của các chị vẫn sống mãi, trở thành ngọn lửa bất tử của tuổi trẻ Việt Nam trong thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn