Cựu chiến binh

Ngọn lửa bật tử ở thôn Tham Kha - xã Chiêm Hóa

Tuyên Quang10/08/2026Xã Chiêm Hóa (Đoàn xã Chiêm Hóa)7 lượt xem0 lượt chia sẻ
Ngọn lửa bật tử ở thôn Tham Kha - xã Chiêm Hóa

Ngọn Lửa Bất Tử Ở Thôn Tham Kha

Trong ngôi nhà nhỏ yên bình tại thôn Tham Kha, xã Trung Hòa, huyện Chiêm Hóa, tỉnh Tuyên Quang, có một người đàn ông tóc đã bạc phơ, thân hình in hằn những vết sẹo tàn khốc của chiến tranh. Đó là ông Trần Văn Dũng, một thương binh hạng 1/4 với tỷ lệ thương tật 81%. Nhìn ông hôm nay, ít ai hình dung được một thời trai trẻ oanh liệt, một "thời hoa lửa" đầy kiêu hãnh của người lính pháo binh.

Hành trình của ông bắt đầu vào tháng 9 năm 1971, khi chàng trai trẻ Trần Văn Dũng, vừa tròn 20 tuổi, tạm biệt quê hương Tuyên Quang để lên đường nhập ngũ. Sau thời gian huấn luyện tân binh tại Phú Bình, Bắc Thái, ông chính thức trở thành người lính bộ đội Cụ Hồ. Tháng 1 năm 1972, cùng với đoàn quân trùng trùng điệp điệp, ông hành quân vào chiến trường Tây Nguyên ác liệt. Gần một tháng trời ròng rã, vượt qua bao gian khổ, đói rét trên dãy Trường Sơn vạn lý, ông đã có một cái Tết xa nhà đầu tiên tại Trạm 5, cái Tết giữa rừng già đầy ắp ký ức khó quên.

image.png

Vào đến Tây Nguyên, ông được phân vào Đại đội pháo binh DKZ thuộc Trung đoàn 95. Nhiệm vụ của đơn vị lúc bấy giờ là chiếm giữ và cắt đứt Đường 14, tuyến vận chuyển huyết mạch của đế quốc Mỹ lên Tây Nguyên, nhằm bóp nghẹt nguồn tiếp tế của địch. Trận chiến diễn ra vô cùng ác liệt và tàn khốc. Ngày 21 tháng 10 năm 1972, quân địch điều động 3 xe tăng lồng lộn mở đường, hòng phá thế bao vây. Giữa mưa bom bão đạn, ông và các đồng đội kiên cường chiến đấu, quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh. Vào khoảng 10 giờ sáng, một tiếng nổ lớn vang lên ngay sát vị trí chiến đấu của ông. Ông gục xuống, toàn thân đau nhức và máu chảy đầm đìa. Quân địch tiếp tục bắn phá liên tục đến 16 giờ chiều, chỉ khi trận đánh tạm lắng, đồng đội mới phát hiện và đưa ông về tuyến sau.

Vết thương quá nặng đã cướp đi của ông nhiều thứ. Ông bị liệt hoàn toàn bên trái, liệt nhẹ bên phải, 2 chân và 1 tay mất khả năng vận động. Trên đầu là một vết thương lớn 3x4cm, một mảnh vỏ đạn pháo vẫn còn nằm lại trong đầu như một kỷ vật nghiệt ngã của chiến tranh, cùng một mảnh đạn khác cạnh tai. Sau khi được điều trị ban đầu tại Bệnh viện 211, ông phải trải qua một thời gian dài dưỡng bệnh tại các trại an dưỡng ở miền Bắc. Gần một tháng hành quân từ Tây Nguyên ra miền Bắc bằng cáng, ông lại một lần nữa đón một cái Tết xa nhà, cái Tết của một người thương binh đầy gian khổ. Mãi đến tháng 3 năm 1973, ông mới được ra Bắc, an dưỡng tại Đoàn 22 và sau đó là Trại An dưỡng 2 tại Chí Linh, Hải Dương.

Tháng 10 năm 1980, ông chính thức được về ăn dưỡng tại gia đình ở thôn Tham Kha. Trở về đời thường với thân hình không còn nguyên vẹn, ông gặp rất nhiều khó khăn trong việc đi lại và sinh hoạt hàng ngày. Tuy nhiên, tình yêu thương vô bờ bến của gia đình, đặc biệt là vợ và các con, cùng sự đón nhận chân thành của làng xóm đã giúp ông vượt qua tất cả. Ông luôn tâm niệm câu nói: "Thương binh tàn nhưng không phế". Dù không thể lao động như trước, ông vẫn nỗ lực tham gia vào các hoạt động tập thể của thôn, chia sẻ kinh nghiệm và động viên thế hệ trẻ.

Câu chuyện của ông Trần Văn Dũng là một bài học quý giá về nghị lực sống và tinh thần yêu nước. Ngọn lửa hoa lửa, ngọn lửa của lý tưởng cách mạng và tình yêu Tổ quốc, đã được truyền lại từ thế hệ của ông cho thế hệ trẻ hôm nay. Ông luôn nghẹn ngào khi kể lại những ký ức về thời hoa lửa, về những đồng đội đã hy sinh xương máu để đổi lấy hòa bình. Ông muốn thế hệ trẻ hiểu rằng, hòa bình không phải là điều tự nhiên mà có, mà nó được đánh đổi bằng xương máu của bao lớp người đi trước. Trách nhiệm của thế hệ trẻ hôm nay là phải giữ gìn và phát huy những giá trị truyền thống tốt đẹp của dân tộc, nỗ lực học tập và rèn luyện để xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn