Bài viết

NGỌN LỬA BẤT TỬ TRÊN CÔN ĐẢO

Chuyện thời hoa lửa: Chị Võ Thị Sáu — nữ trinh sát Đất Đỏ tham gia cách mạng từ năm 14 tuổi. Bị địch bắt, tra tấn dã man nhưng nhất quyết không khai. Sáng 23/01/1952 tại pháp trường Côn Đảo, ở tuổi 18, chị kiên quyết không băng mắt, nhìn thẳng nòng súng kẻ thù, cất cao tiếng hát Tiến quân ca hiên ngang cho đến phút cuối cùng.

23/08/2026Lê Phương Trúc (Đoàn trường Đại học Phạm Văn Đồng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGỌN LỬA BẤT TỬ TRÊN ĐẢO CÔ SƠN

Có những con người nằm xuống khi tuổi đời còn quá trẻ, nhưng tên tuổi của họ lại hóa thành ngọn đuốc rực cháy, soi sáng suốt chiều dài lịch sử dân tộc. Ngược dòng thời gian về những năm tháng sương gió của cuộc kháng chiến chống Pháp, hình ảnh chị Võ Thị Sáu — người con gái đất Đỏ mới bước sang tuổi 16 — đã trở thành một tượng đài bất khuất về lòng kiên trung và chí khí quật cường của tuổi trẻ Việt Nam.

1. Người con gái đất Đỏ và khí thế nổ súng diệt thù

Mới 14 tuổi — cái tuổi mà học sinh chúng tôi hôm nay còn đang e ấp dưới mái trường, yên vui trong vòng tay cha mẹ — chị Sáu đã trở thành người chiến sĩ trinh sát công an phụ trách vùng Đất Đỏ. Không một chút sợ hãi, chị mang theo trái lựu đạn nhỏ, luồn lách qua những đồn bốt dày đặc của địch để diệt ác, trừ gian, bảo vệ xóm làng.

Khi bị sa vào tay giặc và chịu vô vàn trận tra tấn dã man của nhà tù colonial, chị chưa từng cúi đầu. Giữa ngục tối mịt mùng, kẻ thù dùng cả đòn thù độc ác lẫn những lời dụ dỗ xảo quyệt để đè bẹp ý chí của người nữ sinh nhỏ nhắn, nhưng đáp lại chúng chỉ là ánh mắt rực lửa và thái độ khinh bỉ tột cùng. Chị kiên trung giữ vững bí mật của cách mạng, biến nhà tù thành trường học, biến nơi tra tấn thành nơi thử thách bản lĩnh thép của người chiến sĩ cộng sản.

2. Khoảnh khắc hiên ngang trước họng súng kẻ thù

Điểm chói lọi nhất trong khúc ca hùng tráng về chị chính là sáng ngày 23 tháng 1 năm 1952 tại Côn Đảo. Khi kẻ thù đưa chị ra pháp trường, trước mặt là những nòng súng đen ngòm của toán lính xát thủ, chị Võ Thị Sáu đã kiên quyết không cho chúng băng mắt.

Chị muốn được nhìn ngắm vầng mặt trời mọc trên biển đảo quê hương lần cuối, muốn nhìn thẳng vào mắt những kẻ sắp hạ lệnh kết liễu đời mình.

Khi tên chỉ huy hô chuẩn bị bắn, chị đã cất cao tiếng hát bài Tiến quân ca, giai điệu hào hùng vang vọng khắp núi rừng Côn Đảo. Và trước khi ngã xuống dưới làn đạn dã man, tiếng hô đanh thép của chị xé tan màn sương mù: "Đả đảo thực dân Pháp! Việt Nam độc lập muôn năm! Hồ Chủ tịch muôn năm!". Đó không phải là cái chết của sự kết thúc, đó là sự hóa thân vào sông núi, là khúc hát khải hoàn bất tử của một trái tim yêu nước!

3. Ngọn lửa kiêu hãnh và lời thề tuổi trẻ hôm nay

Đứng trước tượng đài và câu chuyện hào hùng của chị Võ Thị Sáu, học sinh, sinh viên chúng tôi không khỏi trào dâng một niềm tự hào mãnh liệt.

Nhìn lại để tự hào: Sự hy sinh của chị đã chứng minh cho cả thế giới thấy rằng: Sức mạnh của người Việt Nam không nằm ở vũ khí tân tiến, mà nằm ở chí khí bất khuất và tình yêu Tổ quốc thiêng liêng.

Nối tiếp để vươn xa: Dưới bầu trời hòa bình rực rỡ hôm nay, chúng tôi không phải cầm súng ra trận như chị năm xưa, nhưng ngọn lửa "hoa lửa" ấy vẫn đang rực cháy trong tim. Học sinh, sinh viên hôm nay xin lấy bản lĩnh của chị làm kim chỉ nam, quyết tâm rèn đức luyện tài, vượt qua mọi khó khăn thử thách trong học tập để đưa đất nước bước lên đài vinh quang.

Lịch sử kháng chiến của dân tộc là một tượng đài bằng vàng về chí khí Việt Nam. Mỗi câu chuyện chiến đấu truyền lại như một ngọn lửa trao tay, nhắc nhở sinh viên chúng tôi rằng: Tuổi trẻ chỉ thực sự rực rỡ khi biết sống, ước mơ và cống hiến vì những lý tưởng cao đẹp của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn