Ngọn lửa bất tử từ chiến trường Đức Phổ
Anh hùng, Liệt sĩ, Bác sĩ Đặng Thùy Trâm và biểu tượng cao đẹp về lý tưởng cách mạng của tuổi trẻ Việt Nam trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Trong những năm tháng mưa bom bão đạn của cuộc kháng chiến chống Mỹ, hàng vạn thanh niên miền Bắc đã gác lại thanh xuân để lên đường chi viện cho miền Nam ruột thịt. Giữa thế hệ anh hùng đó, nữ bác sĩ Đặng Thùy Trâm nổi lên như một biểu tượng sáng ngời về lòng yêu nước, tinh thần hy sinh và tình yêu thương con người vô bờ bến.
Sinh ra tại Huế và lớn lên tại Hà Nội trong một gia đình trí thức ngành y, Đặng Thùy Trâm sớm tiếp thu tinh thần nhân văn cùng tình yêu nghề y sâu sắc. Sau khi tốt nghiệp Đại học Y khoa Hà Nội vào năm 1966, chị không chọn cuộc sống yên bình tại thủ đô mà tình nguyện viết đơn xung phong vào Nam chiến đấu. Tháng 3 năm 1967, chị đặt chân đến Quảng Ngãi và được phân công phụ trách bệnh xá huyện Đức Phổ. Đây là một trong những vùng chiến sự ác liệt nhất lúc bấy giờ, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết vô cùng mong manh.
Tại trạm xá dã chiến thiếu thốn đủ bề, chị vừa là người chỉ huy, vừa là người thầy thuốc tận tụy. Dưới làn bom đạn càn quét liên tục của kẻ thù, chị đã kiên cường bám trụ để giành giật mạng sống cho từng thương bệnh binh. Đối với đồng đội và nhân dân địa phương, người bác sĩ trẻ ấy không chỉ chữa trị vết thương thể xác mà còn là điểm tựa tinh thần vững chắc bởi sự dịu dàng và lạc quan.
Bên cạnh nhiệm vụ cứu người, chị còn gửi gắm tâm sự, lý tưởng sống vào những trang nhật ký. Tập Nhật ký Đặng Thùy Trâm không chỉ ghi lại thực tế tàn khốc của chiến tranh, mà còn thể hiện khát vọng hòa bình cháy bỏng và quan niệm sâu sắc: "Sự sống không chỉ đếm bằng từng ngày, mà bằng những gì mình cho đi". Ngày 22 tháng 6 năm 1970, trong một trận tập kích dữ dội của quân đội Mỹ tại vùng núi Ba Tơ, bác sĩ Đặng Thùy Trâm đã anh dũng ngã xuống khi chưa đầy 28 tuổi đời.


