Bài viết

NGỌN LỬA BẤT TỬ TỪ LÀNG SEN ĐẾN BẾN CẢNG NHÀ RỒNG: BẢN HÙNG CA BÔN BA CỦA NGƯỜI THANH NIÊN NGUYỄN TẤT THÀNH

Nguyễn Thị Ánh Tuyết K13E.GDTH

15/08/2026xã Nguyễn Bỉnh Khiêm (xã Nguyễn Bỉnh Khiêm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong dòng chảy lịch sử hàng ngàn năm dựng nước và giữ nước của dân tộc Việt Nam, có những con người mà từng bước chân, từng quyết định thời tuổi trẻ đã làm thay đổi hoàn toàn vận mệnh của cả một quốc gia. Người thanh niên Nguyễn Tất Thành – sau này là Chủ tịch Hồ Chí Minh kính yêu – chính là biểu tượng kiệt xuất và rực rỡ nhất cho tinh thần dấn thân ấy. Hành trình dâng trọn tuổi thanh xuân vì độc lập, tự do của Người mãi mãi là câu chuyện "thời hoa lửa" xúc động, truyền cảm hứng cho muôn đời sau.

Khởi nguồn từ vùng đất giàu truyền thống yêu nước

Vào một ngày tháng Năm rực rỡ, ngày 19 tháng 5 năm 1890, tại làng Sen (tên chữ là Kim Liên), xã Kim Liên, huyện Nam Đàn, tỉnh Nghệ An, một người con ưu tú của dân tộc đã cất tiếng khóc chào đời. Người được sinh ra trong một gia đình nhà nho nghèo nhưng giàu nghĩa khí: thân sinh là cụ Bộc xá Nguyễn Sinh Sắc (sau này đỗ Phó bảng) và thân mẫu là bà Hoàng Thị Loan – người phụ nữ Việt Nam điển hình cho sự đảm đang, nhân hậu. Cất tiếng khóc ban đầu với tên gọi Nguyễn Sinh Cung, Người lớn lên trên mảnh đất xứ Nghệ cằn cỗi, nắng gió khắc nghiệt nhưng lại vô cùng kiên cường và đậm đà nghĩa tình.

Thế nhưng, tuổi thơ của Người không được êm đềm. Đó là những ngày tháng đất nước chìm trong màn đêm u tối của ách đô hộ thực dân. Chứng kiến cảnh xóm làng bị cướp bóc, đồng bào bị đày đọa, tước đoạt mọi quyền sống cơ bản dưới gót giày xâm lược của thực dân Pháp, trong lòng người thanh niên trẻ tuổi đã sớm nhen nhóm một nỗi đau đau đớn cùng cực và một ý chí sắt đá: Phải làm sao để cứu dân, giải phóng nước nhà?

Trăn trở tuổi trẻ và tầm nhìn vượt thời đại

Lớn lên, Nguyễn Tất Thành có dịp theo cha vào Huế, rồi dừng chân dạy học tại Trường Dục Thanh (Phan Thiết). Tại đây, Người chăm chú theo dõi các phong trào yêu nước đang sục sôi khắp cả nước. Người vô cùng kính trọng chí khí cách mạng của các vị tiền bối như Cụ Phan Bội Châu với phong trào Đông Du, hay Cụ Phan Chu Trinh với phong trào Duy Tân. Tuy nhiên, bằng sự nhạy bén chính trị và tư duy sắc sảo, Người sớm nhận ra hạn chế trong con đường của các bậc đi trước. Người từng thẳng thắn suy ngẫm: Nhờ Pháp để chống Pháp chẳng khác nào "đuổi hổ cửa trước, rinh hùm cửa sau"; dựa vào Nhật để đánh Pháp thì không khác gì "đưa hổ cửa trước, rước hùm cửa sau".

Nguyễn Tất Thành hiểu rằng, muốn đánh bại kẻ thù thì phải hiểu rõ kẻ thù. Người quyết định chọn một con đường hoàn toàn khác biệt với lịch sử lúc bấy giờ: không sang phương Đông tìm sự trợ giúp, mà tiến thẳng sang phương Tây – đến tận đất nước Pháp, sào huyệt của chủ nghĩa thực dân, để xem người ta làm thế nào rồi trở về giúp đỡ đồng bào mình.

Chuyến đi định mệnh và 30 năm bôn ba vạn dặm

Trang sử "Thời hoa lửa" chói lọi của Người chính thức mở ra vào ngày 5 tháng 6 năm 1911. Tại Bến cảng Nhà Rồng (Sài Gòn), chàng thanh niên 21 tuổi với cái tên khiêm nhường Văn Ba đã bước lên con tàu buôn Amiral La Touche De Tréville để bắt đầu cuộc hành trình lênh đênh trên biển cả. Hành trang duy nhất Người mang theo không phải là tiền bạc hay của cải, mà là hai bàn tay trắng lao động cùng một trái tim nồng nàn yêu nước.

Trong suốt 30 năm bôn ba qua gần 30 quốc gia trên khắp thế giới, Bác đã phải trải qua muôn vàn thiếu khổ vật chất. Để kiếm sống và phục vụ công tác hoạt động cách mạng, Người không ngần ngại làm bất cứ công việc vất vả nào: từ phụ bếp dưới hầm tàu hóng gió bão, cào tuyết giữa mùa đông buốt giá ở Luân Đôn (Anh), làm ảnh, đốt lò sưởi ở Paris (Pháp), cho đến viết báo, làm thợ vẽ. Giữa cái lạnh xé da xé thịt của phương Tây hay sự săn lùng gắt gao của mạng lưới mật thám Pháp, ngọn lửa lý tưởng trong lòng Người chưa bao giờ lụi tàn.

Ánh sáng chân lý và thắng lợi rực rỡ của cách mạng

Bước ngoặt vĩ đại mang tính lịch sử diễn ra vào tháng 7 năm 1920 tại Pháp. Khi đọc được bản Sơ thảo lần thứ nhất những luận cương về vấn đề dân tộc và vấn đề thuộc địa của V.I. Lênin đăng trên báo L'Humanité (Nhân đạo), Người đã tìm thấy con đường giải phóng cho dân tộc mình. Trong căn phòng nhỏ thiếu thốn ánh sáng ở ngõ Compoint (Paris), Bác đã xúc động nghẹn ngào thốt lên: "Hỡi đồng bào bị đọa đày đau khổ! Đây là cái cần thiết cho chúng ta, đây là con đường giải phóng chúng ta!"

Từ ngọn đuốc tri thức ấy, Nguyễn Ái Quốc đã tích cực truyền bá chủ nghĩa Mác - Lênin về nước, rèn luyện đội ngũ cán bộ và hợp nhất các tổ chức cộng sản để sáng lập Đảng Cộng sản Việt Nam vào ngày 3 tháng 2 năm 1930. Sau 30 năm đăm đắm hướng về Tổ quốc, ngày 28 tháng 1 năm 1941, Người đặt chân trở về cột mốc 108 tại Pắc Bó (Cao Bằng), trực tiếp lãnh đạo phong trào cách mạng cả nước.

Dưới sự dẫn dắt tài tình của Bác và Đảng, toàn thể dân tộc Việt Nam đã đứng lên làm nên thắng lợi vĩ đại của Cách mạng Tháng Tám năm 1945. Chiều ngày 2 tháng 9 năm 1945, tại Quảng trường Ba Đình lịch sử, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã trang trọng đọc bản Tuyên ngôn Độc lập, khai sinh ra nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Khoảnh khắc ấy không chỉ mở ra một kỷ nguyên mới cho dân tộc, mà còn là lời khẳng định đanh thép cho thắng lợi của một hành trình gian khổ, kiên cường bắt đầu từ hoài bão của người thanh niên Văn Ba năm nào. Cuộc đời Bác mãi là bản hùng ca bất tử về lòng yêu nước, ý chí tự lực tự cường và tinh thần dấn thân trọn đời vì tự do, hạnh phúc của nhân dân.

Video / Phóng sự

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGỌN LỬA BẤT TỬ TỪ LÀNG SEN ĐẾN BẾN CẢNG NHÀ RỒNG: BẢN HÙNG CA BÔN BA CỦA NGƯỜI THANH NIÊN NGUYỄN TẤT THÀNH | Câu chuyện thời hoa lửa