Ngọn lửa bên bến Nhà Rồng
Mùa hè năm 1911, tại bến Nhà Rồng, dòng người qua lại tấp nập giữa những con tàu lớn nhỏ ra vào cảng. Đất nước khi ấy vẫn chìm trong ách đô hộ của thực dân Pháp, và nhiều người trẻ mang trong tim khát vọng tìm con đường cứu nước.
Tại một xóm nhỏ ven sông có chàng trai tên An vừa tròn hai mươi tuổi.
An là con trai của một gia đình lao động nghèo. Cha anh làm phu khuân vác ở bến cảng, còn mẹ bán hàng rong quanh khu chợ gần bến tàu. Từ nhỏ, An đã quen với tiếng còi tàu, mùi gió sông và hình ảnh những con tàu lớn mang theo biết bao người đi về phương xa.
Anh là người chăm chỉ, ham học và luôn day dứt khi nhìn cảnh đồng bào mình sống cực khổ dưới sự áp bức của thực dân. Mỗi chiều đứng bên bến cảng, An thường tự hỏi:
— Bao giờ dân mình mới được sống tự do trên chính đất nước mình?
Năm ấy, tin tức về một người thanh niên yêu nước quyết tâm ra đi tìm đường cứu nước lan nhanh trong giới lao động bến cảng. Người ấy chính là Nguyễn Tất Thành.
An chưa từng gặp trực tiếp, nhưng chỉ nghe câu chuyện ấy thôi cũng đủ khiến trái tim anh bừng lên hy vọng.
Cha anh nói:
— Có những người dám đi thật xa chỉ để tìm con đường cho cả dân tộc. Người trẻ như con phải biết nghĩ cho đất nước.
Từ đó, An vừa làm việc ở bến tàu, vừa âm thầm tham gia các nhóm thanh niên yêu nước, giúp chuyển thư từ và tin tức giữa những người lao động.
Một tối đầu tháng Sáu, anh được giao một nhiệm vụ quan trọng: bí mật chuyển một gói tài liệu nhỏ đến cho một người liên lạc gần bến cảng trước khi con tàu rời bến.
Đó là những giấy tờ quan trọng liên quan đến việc liên lạc giữa những người yêu nước. Nếu bị phát hiện, không chỉ một người mà cả mạng lưới có thể gặp nguy hiểm.
Đêm ấy, ánh đèn dầu trên bến cảng hắt xuống mặt nước lấp lánh. An giấu gói tài liệu trong áo, lặng lẽ len qua những dãy kho hàng và toán lính canh.
Tim anh đập mạnh khi nhìn thấy bóng lính tuần tra ngay gần lối ra bến.
Nếu quay lại sẽ lỡ thời gian, nếu tiến tiếp có thể bị bắt.
An hít một hơi thật sâu rồi bình tĩnh bước tiếp, giả vờ như một người phu vừa tan ca.
Cuối cùng, gói tài liệu được trao tận tay đúng lúc con tàu chuẩn bị rời bến.
Nhìn con tàu xa dần trên sông, An đứng lặng rất lâu. Anh hiểu rằng hành trình tìm đường cứu nước của dân tộc đã bắt đầu từ những bước chân như thế.
Nhiều năm sau, khi đất nước giành được độc lập, An vẫn nhớ mãi đêm bên bến Nhà Rồng năm ấy — nơi một ngọn lửa nhỏ đã được thắp lên trong lòng biết bao người trẻ.
Ngọn lửa bên bến Nhà Rồng không chỉ là khát vọng của riêng một thanh niên, mà là biểu tượng cho ý chí tìm đường cứu nước, cho niềm tin vào tương lai và cho tinh thần không bao giờ khuất phục của dân tộc Việt Nam.



