NGỌN LỬA BÊN DÒNG SÔNG LÔ
NGỌN LỬA BÊN DÒNG SÔNG LÔ
NGỌN LỬA BÊN DÒNG SÔNG LÔ
Những năm kháng chiến chống Mỹ ác liệt, Phú Thọ – vùng đất trung du nơi ngã ba sông Hồng, sông Đà và sông Lô – trở thành tuyến hậu phương quan trọng chi viện cho chiến trường miền Nam.
Ở làng nhỏ ven sông Lô thuộc huyện Đoan Hùng khi ấy, có cô gái tên Lan, mới tròn mười tám tuổi. Ngày tiễn anh trai lên đường nhập ngũ, Lan chỉ kịp dúi vào tay anh chiếc khăn tay thêu hình trống đồng – biểu tượng quê hương đất Tổ.
Không lâu sau, Lan xung phong gia nhập đội thanh niên xung phong Phú Thọ, làm nhiệm vụ bảo vệ giao thông, tải đạn, thông đường trên tuyến vận tải chiến lược đi qua Việt Trì – Phù Ninh – Yên Lập. Những đêm mưa bom, cả đội phải bám cầu, vá đường trong tiếng máy bay gầm rú.
Có lần, cầu sông Lô bị đánh sập giữa đêm. Dưới làn bom cháy đỏ trời, Lan cùng đồng đội lội xuống dòng nước xiết, cắm từng cọc tiêu dẫn xe qua ngầm tạm. Ánh đuốc bập bùng soi gương mặt non trẻ nhưng ánh mắt kiên cường.
Lan bị thương trong một trận bom cuối năm 1972. Trước khi ngất đi, cô vẫn kịp hô lớn:
“Đường còn thông là xe còn ra tiền tuyến!”
Hòa bình lập lại, trên bờ sông Lô năm xưa mọc lên những khu phố mới. Người ta dựng một tấm bia nhỏ ghi dòng chữ:
“Nơi đây, thanh niên xung phong Phú Thọ đã lấy máu xương mình giữ mạch giao thông Tổ quốc.”
Chiếc khăn thêu trống đồng năm ấy được gia đình Lan gửi về bảo tàng tỉnh – như một ngọn lửa nhỏ của thời hoa lửa, vẫn âm thầm cháy mãi trong lòng đất Tổ Hùng Vương.
Người sưu tầm: Trịnh Duy Hưng – lớp 12A – trường THPT Yên Thủy A



