ngọn lửa bên đường băng dã chiến
Trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, tại nhiều chiến trường ác liệt ở miền Nam, quân ta đã xây dựng những đường băng dã chiến giữa rừng để tiếp nhận hàng hóa, thuốc men và đưa thương binh ra tuyến sau điều trị. Những con đường băng ấy thường xuyên trở thành mục tiêu đánh phá dữ dội của địch.
Nhưng giữa bom đạn khốc liệt, vẫn có những con người âm thầm bám trụ ngày đêm để giữ cho các chuyến bay được an toàn.
Năm 1974, tại một sân bay dã chiến nằm sâu trong rừng Tây Nguyên có chiến sĩ trẻ tên là Trịnh Công Lâm. Anh quê ở Phú Yên, sinh ra trong gia đình có cha từng làm nghề sửa máy nổ. Từ nhỏ, Lâm đã quen với tiếng động cơ và rất thích tìm hiểu máy móc.
Khi nhập ngũ, anh được phân công vào đơn vị kỹ thuật phục vụ sân bay dã chiến.
Nhiệm vụ của Lâm là kiểm tra đường băng, đặt tín hiệu dẫn hướng cho máy bay và hỗ trợ sửa chữa mỗi khi sân bay bị bom đánh hỏng.
Công việc ấy vô cùng nguy hiểm.
Ban ngày, máy bay địch thường xuyên trinh sát trên bầu trời. Ban đêm, đơn vị mới tranh thủ sửa chữa đường băng và đón các chuyến bay bí mật.
Chỉ cần một hố bom chưa được lấp kịp hoặc một tín hiệu dẫn đường sai lệch, máy bay có thể gặp tai nạn khi hạ cánh giữa rừng tối.
Dù vất vả, Lâm lúc nào cũng làm việc rất cẩn thận và trách nhiệm.
Anh thường nói với đồng đội:
“Đường băng sáng thì đồng đội mới về được.”
Một đêm cuối năm 1974, đơn vị nhận tin sẽ có máy bay chở thương binh hạ cánh khẩn cấp xuống sân bay dã chiến trước rạng sáng.
Trời lúc ấy mưa lớn, gió rừng thổi mạnh khiến việc quan sát vô cùng khó khăn.
Trong khi mọi người đang kiểm tra lần cuối thì bất ngờ một trận bom của địch trút xuống gần khu vực đường băng.
Đất đá tung mù mịt.
Một đoạn mép đường băng bị cày nát, nhiều cọc tín hiệu dẫn hướng cũng bị hất văng.
Nếu không sửa chữa ngay, chiếc máy bay chở thương binh sẽ không thể hạ cánh an toàn.
Người chỉ huy lập tức huy động toàn đơn vị lao ra khắc phục trong đêm.
Lâm cùng đồng đội dùng cuốc xẻng san lấp hố bom giữa trời mưa xối xả.
Bùn đất bám đầy người nhưng không ai dừng tay.
Gần tới giờ máy bay hạ cánh, mọi việc cơ bản đã hoàn tất.
Nhưng đúng lúc ấy, Lâm phát hiện một cột đèn tín hiệu ở cuối đường băng đã bị gãy và ánh đèn không còn đủ sáng để dẫn hướng.
Nếu phi công không nhìn rõ điểm cuối đường băng, việc hạ cánh giữa trời mưa sẽ cực kỳ nguy hiểm.
Không kịp thay cột đèn mới, Lâm lập tức cầm ngọn đèn tín hiệu lao ra cuối đường băng.
Mưa quất mạnh vào mặt, gió rừng thổi ngọn lửa liên tục chao đảo.
Từ xa, tiếng động cơ máy bay đã vang vọng trên bầu trời đêm.
Đồng đội phía trong hô lớn bảo anh quay lại vì sợ máy bay địch phát hiện.
Nhưng Lâm vẫn đứng yên giữa mưa gió, giơ cao ngọn đèn để phi công nhận biết hướng hạ cánh.
Ít phút sau, chiếc máy bay cuối cùng cũng đáp xuống an toàn giữa đường băng dã chiến.
Toàn bộ thương binh được nhanh chóng đưa xuống trong niềm vui vỡ òa của mọi người.
Nhưng đúng lúc chiếc máy bay vừa dừng hẳn, một loạt bom khác bất ngờ rơi xuống khu vực cuối đường băng.
Tiếng nổ vang dội làm rung chuyển cả cánh rừng.
Khi đồng đội chạy tới, họ thấy Trịnh Công Lâm vẫn nằm cạnh ngọn đèn tín hiệu còn cháy dở giữa mưa đêm.
Người chiến sĩ trẻ đã anh dũng hy sinh khi mới hai mươi ba tuổi.
Sau ngày đất nước thống nhất, sân bay dã chiến năm xưa không còn nữa, nhưng những người từng công tác tại nơi ấy vẫn luôn nhớ về chàng trai đã dùng chính ánh đèn của mình để dẫn đường cho đồng đội trở về an toàn.
Câu chuyện về ngọn lửa bên đường băng dã chiến là hình ảnh đẹp của những người lính kỹ thuật thời hoa lửa — những con người thầm lặng nhưng đầy trách nhiệm, sẵn sàng hy sinh vì nhiệm vụ và đồng đội.
Ngày hôm nay, khi bầu trời Tổ quốc đã bình yên, câu chuyện ấy vẫn nhắc nhở thế hệ trẻ phải biết trân trọng hòa bình, sống cống hiến và không quên những người đã ngã xuống vì độc lập tự do của dân tộc.



