Ngọn lửa bếp giữa mùa mưa
Mùa mưa Trường Sơn là nỗi ám ảnh. Ông Hậu kể: “Lửa không bén, áo không khô, chân lúc nào cũng lạnh.” Vậy mà đơn vị ông vẫn có bữa cơm nóng. Đó là nhờ anh nuôi tên Tấn—người có “tài thổi lửa” giữa trời mưa tầm tã. Tấn đi nhặt từng nhánh cây khô giấu dưới tán lá, gom lại trong ba lô. Mưa đến đâu, anh che đến đó. Khi nấu, anh ngồi cả tiếng thổi lửa, mặt đen như thợ rèn. Nồi cơm nóng là thứ ai cũng trông đợi. Một lần, Tấn bị sốt nhưng vẫn nấu. Khi cơm chín, anh ngã gục. Đồng đội đưa anh đi trạm qu
Mùa mưa Trường Sơn là nỗi ám ảnh. Ông Hậu kể: “Lửa không bén, áo không khô, chân lúc nào cũng lạnh.” Vậy mà đơn vị ông vẫn có bữa cơm nóng. Đó là nhờ anh nuôi tên Tấn—người có “tài thổi lửa” giữa trời mưa tầm tã.
Tấn đi nhặt từng nhánh cây khô giấu dưới tán lá, gom lại trong ba lô. Mưa đến đâu, anh che đến đó. Khi nấu, anh ngồi cả tiếng thổi lửa, mặt đen như thợ rèn. Nồi cơm nóng là thứ ai cũng trông đợi.
Một lần, Tấn bị sốt nhưng vẫn nấu. Khi cơm chín, anh ngã gục. Đồng đội đưa anh đi trạm quân y, nhưng anh không qua khỏi. Từ hôm đó, mỗi khi nghe mùi cơm mới, ông Hậu lại nhớ đến Tấn—người thắp lên ấm áp giữa những tháng ngày lạnh lẽo nhất.


