Cựu chiến binh

NGỌN LỬA BẾP NHỎ - NĐC

Hồi đó, cái bếp là nơi quan trọng nhất trong nhà. Ban ngày, bếp dùng để nấu ăn như bình thường. Nhưng ban đêm, đó lại là nơi che giấu bí mật. Dưới bếp nhà tôi có một khoảng trống nhỏ, đủ để một người chui xuống. Khi có cán bộ về, họ sẽ ẩn dưới đó. Một đêm, trời mưa to, lính Pháp bất ngờ vào làng lục soát. Lúc đó, trong nhà tôi có một anh bộ đội đang trú dưới bếp.

Quảng Ngãi08/04/2026Đoàn Thanh niên xã Đình Cương (Đoàn Thanh niên xã Đình Cương)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hồi đó, cái bếp là nơi quan trọng nhất trong nhà.

Ban ngày, bếp dùng để nấu ăn như bình thường. Nhưng ban đêm, đó lại là nơi che giấu bí mật.

Dưới bếp nhà tôi có một khoảng trống nhỏ, đủ để một người chui xuống. Khi có cán bộ về, họ sẽ ẩn dưới đó.

Một đêm, trời mưa to, lính Pháp bất ngờ vào làng lục soát.

Lúc đó, trong nhà tôi có một anh bộ đội đang trú dưới bếp.

Chúng xông vào, soi đèn khắp nơi. Một tên lính tiến lại gần bếp, định dùng gậy chọc xuống.

Tim tôi như ngừng đập.

Nếu chúng phát hiện… thì không chỉ anh bộ đội mà cả gia đình tôi cũng nguy hiểm.

Trong khoảnh khắc đó, mẹ tôi bình tĩnh nhóm lửa thật to, đặt nồi nước lên bếp.

Khói bốc lên nghi ngút.

Tên lính vừa cúi xuống thì bị khói làm cay mắt, ho sặc sụa. Nó chửi vài câu rồi bỏ đi chỗ khác.

Chúng lục soát thêm một lúc rồi rút khỏi làng.

Khi an toàn, anh bộ đội chui lên, mặt vẫn còn lấm tro.

Anh nắm tay mẹ tôi, xúc động nói:
‘Ngọn lửa này… đã cứu tôi.’

Mẹ tôi chỉ cười:
‘Còn người là còn cách đánh giặc.’

Đến bây giờ, mỗi lần nhóm bếp, tôi lại nhớ đến ngọn lửa năm ấy.

Một ngọn lửa nhỏ… nhưng đã giữ được mạng người, giữ được niềm tin.

Chiến tranh qua đi, nhưng những ngọn lửa như thế… vẫn còn ấm mãi trong lòng chúng tôi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn