Ngọn lửa biên cương
Tháng Hai năm 1979, khi những cơn gió lạnh còn phủ kín núi rừng Lào Cai, tiếng súng bất ngờ vang lên dọc tuyến biên giới phía Bắc. Bản làng vốn yên bình bỗng chìm trong khói lửa chiến tranh. Trong dòng người sơ tán có cậu thanh niên tên Hoàng, vừa tròn mười chín tuổi, là đoàn viên của xã vùng cao Bát Xát. Dù tuổi còn trẻ, Hoàng đã tình nguyện cùng dân quân địa phương vận chuyển lương thực, tải thương và canh gác các điểm cao bảo vệ bản làng. Một đêm mưa rét, đơn vị nhận nhiệm vụ đưa một em nhỏ bị thương vượt qua con suối đang nước lớn để kịp cứu chữa. Giữa tiếng pháo vọng về từ phía biên giới, Hoàng cõng em nhỏ trên lưng, lội qua dòng nước lạnh buốt. Đôi chân run lên vì rét nhưng cậu vẫn bước tiếp, miệng chỉ nói:
“Còn người là còn bản làng.” Em nhỏ được cứu sống, còn Hoàng sau đó tiếp tục ở lại cùng đồng đội giữ chốt nơi biên cương. Những ngày tháng chiến tranh đi qua, nhiều mái nhà được dựng lại, tiếng trẻ con lại vang lên giữa núi rừng Lào Cai. Nhiều năm sau, người dân trong bản vẫn nhắc về Hoàng như một biểu tượng của tuổi trẻ thời hoa lửa — bình dị, kiên cường và luôn đặt Tổ quốc lên trên hết.


